Sản Phẩm Trong Giỏ Hàng
  • Bạn chưa có sản phẩm nào trong giỏ hàng
Tổng Hóa Đơn: VNĐ
|
ĐĂNG TIN
 
Đăng tin hoàn toàn miễn phí
 
Quảng cáo liên kết tại RB, EB
 
0% phí khi mua qua Banking/Visa
Tạo bài viết
Thêm ảnh
Khách vãng lai

Người cha "hờ" !

Cha của con!
Có lẽ đây là lần đầu tiên và cũng sẽ là lần cuối cùng con viết 1 điều gì đó về người. Mặc dù con biết chắc chắn rằng, mãi mãi người sẽ chẳng bao h đọc được nó. Nhưng con vẫn viết, không phải để dành cho ai đó đọc, mà đơn giản chỉ là để con thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, bởi cuối cùng thì sau 23 năm ròng, con cũng đã đủ can đảm để đối diện với những cảm xúc thực của mình!

Người vẫn luôn ở gần con, cách có vài phút đi bộ thôi, nhưng sao con vẫn cảm thấy xa xôi đến thế, như chưa từng 1 lần con được gần người, được cảm nhận cái hơi ấm mang tên cha và con gái, cái hơi ấm mà con đã khao khát bấy lâu. Sao với con 2 từ ấy nó thiêng liêng đến thế, để rồi mỗi khi vô tình nghe hay đọc được ở đâu 1 cụm chữ “cha và con gái” lòng con lại thắt lại, lại lâng lâng những cảm xúc ko thể gọi thành lời…

Con nhớ người, nhớ những kỷ niệm mà con chỉ có thể thấy trong những giấc mơ thôi, là hình ảnh người dắt tay đưa con đi chơi công viên vào những ngày hè, những phút giây ấm áp người ôm con vào lòng và kể con nghe những câu chuyện cổ tích, hát ru con bằng những bài hát mà người vẫn đôi khi ngân nga, là khi con đi học về tối, người ko ngần ngại mà lao xe đi đón con, là những ngày của người như hôm nay, người sẽ ở đây bên con, và ăn cùng con 1 bữa cơm, đạm bạc thôi, nhưng sẽ là bữa cơm quý giá nhất trong cuộc đời của con…

Người có biết không, con thèm những điều đó,thèm và khao khát nó như 1 kẻ lang thang giữa sa mạc và cần 1 giọt nước mát, 1 giọt nước ấy có thể ko đủ để cứu sống 1 con người, nhưng nó quá đủ để cho họ có được những hy vọng, những niềm tin mong manh về 1 cái gì đó quá xa vời trong tương lai. Nhưng con biết giọt nước ấy chẳng bao h xuất hiện ở nơi này, nơi mà mọi điều đã hoàn toàn sụp đổ phải không người.

Biết bao, biết bao lần rồi con tự hỏi, vì sao người lại xa lạ, lại lạnh lùng với tất cả mọi người như thế, để rồi khi con tìm ra được câu trả lời thì cũng là lúc con thất vọng trong ê chề. Chỉ vì 1 điều đó thôi sao, chỉ vì nó mà bao nhiêu năm qua, người quay lưng với những yêu thương mà mẹ và chúng con dành cho người, nó có đáng không, có đáng không người ơi. Còn giờ đây thì người đã tìm được thứ mà người cho rằng đó mới là hạnh phúc của người rồi, người có vui không, có hạnh phúc thực sự như những gì người hằng theo đuổi không? Nếu có, thì con cũng sẽ vui lắm, cũng sẽ hạnh phúc cùng với niềm hạnh phúc đó của người, con sẽ không ích kỷ mà ghét bỏ những thứ thuộc về người, không bao h đâu người à.

Có lẽ, con sẽ chẳng nhớ hết nổi những lần con đã phải ngồi bên người, nài nỉ, khóc lóc và van xin người cho con tiền đóng học phí hay bất kỳ 1 khoản chi phí nào, mặc dù người có, nhưng câu trả lời con nhận lại được vẫn luôn là KHÔNG CÓ. Tại sao, tại sao hả người? Con đã tủi, đã khóc quá nhiều, quá nhiều để những ngày sau đó, con đã không còn đủ nước mắt để đối diện và xin người nữa, con tự kiếm bằng đôi tay của mình, con đã đứng lên và tự bước đi mà không cần tới 1 đồng tiền nào từ người. Cảm ơn người đã cho con cơ hội để con tự bước đi.

Vài hôm trước thôi, con vô tình nghe lại bài hát “ Bố là tất cả” mà hình như hơn chục năm nay con đã ko nghe nó, con oà khóc như thể con vừa mới tìm lại được 1 vật quý giá lắm mà bao lâu nay con đã đánh rơi, con cứ nghe nó mãi thôi, nghe để cảm nhận được những tình cảm thật dung dị trong đó, nghe để con tự biết rằng bao nhiêu năm qua, con vẫn thương người biết nhường nào, và yêu người bằng 1 tình yêu sâu sắc biết bao nhiêu. Tình yêu của 1 đứa con gái cần và thèm khát 1 thứ tình cảm đầm ấm hơn từ cha, 1 sự quan tâm và yêu thương dịu dàng từ bố, dù là 1 chút, 1 chút thôi thì có lẽ cũng đủ để con thấy hạnh phúc vô bờ rồi.

Giờ đây, người đã có được thứ hạnh phúc mà bấy lâu nay người tìm kiếm rồi, người để lại nơi này 1 căn nhà quạnh hiu và 1 hạnh phúc rêu phong, 1 mái ấm úa màu theo năm tháng. Con đau lòng lắm mỗi khi thấy người phải phơi tấm lưng gầy 1 nắng 2 sương để chăm lo cho hạnh phúc của người, nhưng con cũng chỉ còn biết cầu mong cho người sẽ mãi vui vẻ và bình yên với thứ hạnh phúc của riêng người thôi, con sẽ ko bao h trách người, ko bao h hận người về con đường người đã chọn. Vì thế người phải sống thật vui vẻ, thật hạnh phúc. Người nhé!

Con xin lỗi vì những gì viết cho người vẫn còn dở dang, vẫn chưa đủ để nói hết những gì trong trái tim con lúc, nhưng con... ko thể viết tiếp được nó nữa rồi...

http://www.youtube.com/watch?v=ClfVDx-Cw08
... Xem thêm
Thích
Bình Luận
Chia sẻ
Khách vãng lai
blackblood
bạn cực kỳ có năng khiếu văn chuơng
Xem thêm
Thích
Trả lời
19/06/2012
Khách vãng lai
khongthequen
tớ thì buồn nhanh mà vui cũng nhanh lớm [:D][:D] dù có chiện gì thì cũng k cho phép mình đc ủ rũ quá 3 ngày [r2)][r2)][r2)][r2)][r2)][r2)] Hi, chị thật là mạnh mẽ, e bi h cũng làm dc như thế rồi. chẳng đìu gì có thể khiến e buồn hơn nữa, chỉ có những đìu có thể làm e vui nhiều hơn, và thấy iu cs nhìu hơn mà thôi! :D
Xem thêm
Thích
Trả lời
19/06/2012
Khách vãng lai
caffe_1minh
E thì ko thích và ko có bạn tụ tập, chỉ có những người bạn là mẹ, là các a chị lớn tuổi luôn lắng nghe, chia sẻ và đi chơi cùng e nữa, họ là những người thật tuyệt vời. thực sự, có những góc khuất trong mỗi con người mà ko phải ai cũng có thể đồng cảm, họ sẽ nhìn mình bằng những khía cạnh khác :( đôi khi ta thấy bùn vì những đìu đó để rồi sau đó ta hỉu ra giá trị đích thực của những nguời bạn thực sự quanh ta :"> Chị tthì có những thú vui thật thú vị, chúc chị luôn sống vui vẻ và hp với những gì mình có :x tớ thì buồn nhanh mà vui cũng nhanh lớm [:D][:D] dù có chiện gì thì cũng k cho phép mình đc ủ rũ quá 3 ngày [r2)][r2)][r2)][r2)][r2)][r2)]
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/06/2012
Khách vãng lai
khongthequen
bạn bè thì có nhiều kiểu, bạn đi chơi, bạn tụ tập, bạn chỉ để lắng nghe họ và chia sẻ với họ, bạn chỉ ở bên mình để lắng nghe mình, bạn đưa ra lời khuyên cho mình .... nhiều kiểu lắm, nhưng trong tất cả số đó thì may ra chỉ có thể có 1 hoặc 2 ng đã từng có hcảnh tương tự như mình thì mới có thể hiểu mình và thông cảm với mình đc thôi bạn ạh, có người thì rất nhiều bạn thân nhưng lại ko có ai để có thể hiểu đc. Cũng may là trong mọi hcảnh tớ cũng có 2 tri kỷ như thế :x:x Nếu ko có những ng bạn như thế, thì bạn có thể viết tất cả những gì bạn nghĩ, bạn đang mệt mỏi hay đau khổ ntn ra word rồi cài pas linh tinh để bạn ko thể nhớ ra mà vào đọc đc những điều đó. Nhưng mỗi tên file thì nhớ để lại 1 dấu ấn để bạn phân biệt nhé, để đánh dấu những mốc mà mình đã trải qua ý mà. 1time sau khi bạn btĩnh lại rồi, vào cái file đó bạn sẽ thấy mình nghị lực ntn [:D][:D] tớ toàn làm thế và thấy mình cũng mạnh mẽ hơn mình tưởng [:D] E thì ko thích và ko có bạn tụ tập, chỉ có những người bạn là mẹ, là các a chị lớn tuổi luôn lắng nghe, chia sẻ và đi chơi cùng e nữa, họ là những người thật tuyệt vời. thực sự, có những góc khuất trong mỗi con người mà ko phải ai cũng có thể đồng cảm, họ sẽ nhìn mình bằng những khía cạnh khác :( đôi khi ta thấy bùn vì những đìu đó để rồi sau đó ta hỉu ra giá trị đích thực của những nguời bạn thực sự quanh ta :"> Chị tthì có những thú vui thật thú vị, chúc chị luôn sống vui vẻ và hp với những gì mình có :x
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/06/2012
Khách vãng lai
caffe_1minh
chị nói đúng quá :(( bạn bè thì có nhiều kiểu, bạn đi chơi, bạn tụ tập, bạn chỉ để lắng nghe họ và chia sẻ với họ, bạn chỉ ở bên mình để lắng nghe mình, bạn đưa ra lời khuyên cho mình .... nhiều kiểu lắm, nhưng trong tất cả số đó thì may ra chỉ có thể có 1 hoặc 2 ng đã từng có hcảnh tương tự như mình thì mới có thể hiểu mình và thông cảm với mình đc thôi bạn ạh, có người thì rất nhiều bạn thân nhưng lại ko có ai để có thể hiểu đc. Cũng may là trong mọi hcảnh tớ cũng có 2 tri kỷ như thế :x:x Nếu ko có những ng bạn như thế, thì bạn có thể viết tất cả những gì bạn nghĩ, bạn đang mệt mỏi hay đau khổ ntn ra word rồi cài pas linh tinh để bạn ko thể nhớ ra mà vào đọc đc những điều đó. Nhưng mỗi tên file thì nhớ để lại 1 dấu ấn để bạn phân biệt nhé, để đánh dấu những mốc mà mình đã trải qua ý mà. 1time sau khi bạn btĩnh lại rồi, vào cái file đó bạn sẽ thấy mình nghị lực ntn [:D][:D] tớ toàn làm thế và thấy mình cũng mạnh mẽ hơn mình tưởng [:D]
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/06/2012
Khách vãng lai
khongthequen
kiểu như để lâu, k nói ra đc với ai vì k fải ai cũng hiểu và thông cảm đc cho hcảnh của mình ý, thế nên viết ra 1 đống rồi lại xóa đi hoặc cài 1 đống pas linh tinh để khỏi fải đọc lại [:D][:D] chị nói đúng quá :((
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/06/2012
Khách vãng lai
caffe_1minh
Hi, chị vít nhìu quá đến nỗi h ko còn vít dc nữa ấy hả :D E cũng phải cố kìm nén để khỏi vít ra quá nhìu đấy :"> kiểu như để lâu, k nói ra đc với ai vì k fải ai cũng hiểu và thông cảm đc cho hcảnh của mình ý, thế nên viết ra 1 đống rồi lại xóa đi hoặc cài 1 đống pas linh tinh để khỏi fải đọc lại [:D][:D]
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/06/2012
Khách vãng lai
khongthequen
ngày xưa tớ hay viết ra word, nhưng h thì chẳng thể nghĩ ra đc cái gì để viết nữa, viết ra xong thì cũng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều là cứ ôm cái của nợ đấy trong lòng, nhỉ :) Hi, chị vít nhìu quá đến nỗi h ko còn vít dc nữa ấy hả :D E cũng phải cố kìm nén để khỏi vít ra quá nhìu đấy :">
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/06/2012
Khách vãng lai
caffe_1minh
Rồi 1 ngày chị sẽ có thể viết ra nó, đó là khi chị ko còn muốn che giấu những cảm xúc thật của mình nữa :( ngày xưa tớ hay viết ra word, nhưng h thì chẳng thể nghĩ ra đc cái gì để viết nữa, viết ra xong thì cũng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều là cứ ôm cái của nợ đấy trong lòng, nhỉ :)
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/06/2012
Khách vãng lai
khongthequen
nhiều khi cũng muốn viết hết tất cả những gì đang xảy ra trong lòng mình ra, trăn trở bnhiêu năm mà chẳng thể viết nổi, cũng bởi vì 1 nỗi ........ Rồi 1 ngày chị sẽ có thể viết ra nó, đó là khi chị ko còn muốn che giấu những cảm xúc thật của mình nữa :(
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/06/2012
Khách vãng lai