Sản Phẩm Trong Giỏ Hàng
  • Bạn chưa có sản phẩm nào trong giỏ hàng
Tổng Hóa Đơn: VNĐ
|
ĐĂNG TIN
 
Đăng tin hoàn toàn miễn phí
 
Quảng cáo liên kết tại RB, EB
 
0% phí khi mua qua Banking/Visa
Tạo bài viết
Thêm ảnh
Khách vãng lai

Này thì Tết.

Còn dân khổ, còn nhà tạm, tranh tre nứa là thế này... không biết các vị XXX có ăn tết vui ngon và tiết kiệm được không?

Đau trước niềm đau của Dân, vui sau hạnh phúc của Dân ấy là Quan xưa. Còn công bộc thời nay... thì sao?

Đã hơn 1 tháng sau vụ lật xe gỗ thảm khốc xảy ra (ngày 7/12/2011). Có gần 10 người vợ dường như vẫn mỏi mòn ngóng chồng, nhiều đứa con trở nên bơ vơ. Hòn vọng phu giữa núi rừng
Tiết trời mưa phùn giá rét thổi tốc vào mặt, màn sương mù trắng toát cả đường đi. Chúng tôi trở lại cung đường gỗ lậu QL48C. Xóm làng Châu Lý lấp ló trong màn sương giăng.
Các phu gỗ bị nạn chủ yếu là đồng bào người Thái. Vì thiếu cái ăn, cái mặc nên họ đã phải tần tảo mưu sinh trong đêm. Và họ đã ra đi trong đau đớn...

Sau vụ lật xe gỗ thảm khốc, có 9 người vợ goá chồng và 14 đứa trẻ mồ côi cha.


Trong những ngôi nhà tranh lụp xụp, nằm vắt vẻo lưng sườn núi, có rất nhiều người vợ đêm đêm vẫn co ro ngồi chờ chồng.
Chúng tôi đến và chứng kiến hoàn cảnh bi thương của chị Lô Thị Nghi, vợ của phu gỗ bị nạn là anh Lô Văn Minh (SN 1990).
Chị Nghi kể: “Mấy đêm liên tục, em nằm ngủ với con là mơ thấy anh Minh về lấy xe đạp, sau đó anh đi chuyển gỗ làm nhà và vừa mới dựng được 4 cây cột. Gần 1 tháng nay, đêm nằm không tài nào mà ngủ được, con gái mới sinh được hơn 1 tháng thì anh mất...”.
Ôm đứa con nhỏ, nước mắt người vợ trẻ lăn dài trên gò má...
Nói là cột nhà, nhưng thực chất là cái lều tạm, để có chỗ chui vào chui ra. 4 cây gỗ nhỏ sừng sững, nay vẫn cô độc, chỏng chơ lên trời. Anh Minh chưa dựng xong căn nhà cho vợ con thì tai hoạ đã giáng xuống.
Không riêng gì chị Nghi, căn nhà đang làm dang dở của gia đình chị Nguyễn Thị Tâm có chồng bị chết là Lê Văn Lường (SN 1970). Sau tai nạn thảm khốc, đã để lại gánh nặng một mình chị nuôi 2 đứa con đang tuổi ăn học.
“Ngày anh ấy mất đến giờ tôi không tài nào mà ngủ được, cứ chợp mắt tý là cứ nhìn thấy hình bóng anh. Cái nghề bốc đất, cất gỗ là cực lắm. Không có việc làm, thiều tiền nuôi con ăn học.
Ngày trước còn có chồng gánh vác cho, giờ mấy mẹ con đàn bà cả, nhiều đêm nằm nghĩ sợ lắm chú ơi…” - chị Tâm lo lắng khi một mình côi cút nuôi con.
Các phu gỗ tử nạn đều có 1 đến 2 mặt con như: anh Hiếu, anh Là, anh Thông, anh Túi… Biết bao người vợ tủi thân chờ chồng, những đứa con thơ mới chập chững bước đi bi bô nhìn lên bàn thờ, và gọi bố...
14 đứa trẻ mô côi
Vụ lật xe gỗ thảm khốc, đã làm 9 người vợ mất chồng. Để lại 14 đứa con mồ côi, trong đó có 12 cháu tuổi đời từ 3 tháng đến 5 tuổi và 2 cháu đang đi học cấp 3.
Chúng tôi đến nhà ông Lô Văn Hùng, ông bà vừa mất đi 2 con trai là Lô Văn Thông (SN 1988) và Lô Văn Minh (SN 1990). Cả hai ông bà đang bồng bế một lúc 3 đứa cháu, đứng bất thần trước di ảnh 2 đứa con trai tội tình.


Cảnh tượng đứt ruột khi nhìn 2 ông bà Lô Văn Hùng bồng 3 đứa cháu, đứng trước dị ảnh bàn thờ 2 cậu con trai bị gỗ đè tử nạn.


Những đứa trẻ thơ vẫn hồn nhiên, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ có những người lớn mới biết chắc một điều đau đớn: Những đứa trẻ từ nay mãi mãi mồ côi cha...
Trong căn nhà tranh rách nát, ông bà Hùng than thở: “Vợ chồng sinh được 3 đứa con, từ ngày 2 thằng chết, tui không thiết sống nữa. Mấy lần chịu không được, tui đi mua thuốc về uống cho…chết đi, nhưng con dâu phát hiện, rồi đưa đi bệnh viện chết đi sống lại.
Cả nhà có 9 miệng ăn, trong lúc chỉ có được hơn 600m2 làm lúa nước, còn nương rẫy thì không có nhiều, chỉ đủ trồng mấy cây keo. Một mùa chỉ được 300 đến 400 cân lúa.
Năm nào cũng đói ăn hết. Một năm 12 tháng thì đói ăn gần 7 tháng. Con cái đi bốc gỗ, làm thuê bất cứ việc gì, để từng ngày đong gạo về ăn…”.
Ông Hùng kể, nhiều lần cứ có tiếng xe máy chạy vào nhà, con anh Minh là Lô Văn Khôi chạy lon ton ra gọi: “Bố Minh ơi! Bố Minh ơi…”. Cứ mỗi lần như thế, ông bà nội lại như rứt từng khúc ruột...


Người mẹ của 2 đứa con trai bị gỗ đè, bồng 3 đứa cháu


Và ngay trước mặt chúng tôi, bà nội nói với cháu Khôi đang đứng nhìn lên bàn thờ bố: “Bố con chết rồi, đừng gọi nữa…”.
Đứa trẻ chỉ im lặng. Bởi, em thiếu hơi ấm từ ngày bố tử nạn, em còn quá nhỏ để thấu hiểu tột cùng nỗi đau.
Thế rồi, 2 bà cháu ôm nhau khóc.
Nơi không có Tết
Những cành đào trụi lá, nở hoa bung trắng cả một góc rừng. Nhưng, ở nơi miền sơn cước đó, nhiều gia đình phu gỗ dường như không có Tết.


Phần lớn các gia đình phu gỗ tử nạn đều trong diện hộ nghèo, sống trong những căn lều tranh rách nát, rất cần được sự chung tay giúp đỡ của cộng đồng


Cái đói, cái rét đang bám riết người dân bản nghèo nơi đây.
Những hộ gia đình có phu gỗ bị tử nạn đang chìm ngập trong nỗi đau, họ không còn tâm trí nào lo tết.
Tết đã cận kề, nhưng đối với các gia đình này, hình ảnh vợ chồng cùng cùng vào rừng hái lá dong về bán và gói bánh ngày nào giờ chỉ còn lại trong ký ức.
“Năm ngoái, giờ này 2 vợ chồng thằng Thông đi hái lá dong về bán, chặt mía thuê, kiếm được đủ tiền mua được cân thịt, con gà về làm Tết. Năm ni thì không có chi cả, coi như không có Tết đâu anh ơi...
Đứa con út em thằng Thông là Lô Thị Mơ (SN 1997), học lớp 9B, Trường THCS Châu Lý, mấy lần tui bảo là bỏ học đi, Thông khóc và nói: “Để em Mơ ở với vợ chồng con, con nuôi ăn học”. Nói xong được 2 ngày thì thằng Thông chết mất…” - ông Hùng nói.
Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Tĩnh Phú, Chủ tịch UBND xã Châu Lý thông tin: “Đó là tai nạn quá thảm khốc đổ lên xã nghèo chúng tôi, các gia đình bị nạn đều thuộc hộ nghèo đặc biệt khó khăn. Nhiều gia đình không có nhà, chỉ ở lều tranh tạm bợ.
Xã có gần 40% là hộ nghèo, trước vụ tai nạn trên, nguy cơ nhiều đứa trẻ phải bỏ học là điều không thể tránh khỏi. Tôi khẩn cầu kêu gọi các nhà hảo tâm, tổ chức, cá nhân giúp đỡ 14 cháu mồ côi cha, trong vụ tai nạn lật xe gỗ vừa qua”.
Tiết trời xứ núi lạnh tê tái. Lần trở lại bản phu gỗ càng buồn hơn lần tai nạn vừa xảy ra. Chỉ mong, những lời khẩn cầu như lời ông chủ tịch xã được các tấm lòng xa gần ít nhiều lưu tâm...
... Xem thêm
Thích
Bình Luận
Chia sẻ
Khách vãng lai
TONGIA
<table border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="100%"><tbody><tr><td><table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"><tbody><tr><td></td></tr> <tr> <td class="Image">Phong phanh với chiếc áo sơ mi trơ chọi 1 chiếc cúc.</td></tr></tbody></table></td></tr> <tr> <td> <table align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"> <tbody><tr> <td></td></tr> <tr> <td class="Image">Một chiếc áo đồng phục đến trường lành lặn là thứ không phải đứa trẻ nào nơi đây cũng có.</td></tr></tbody></table></td></tr> <tr> <td> <table align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"> <tbody><tr> <td></td></tr> <tr> <td class="Image">Khi mà cái nghèo, cái đói còn quá lớn, thì nước sạch và vệ sinh là điều gần như không thể có với những đứa trẻ này.</td></tr></tbody></table></td></tr> <tr> <td> <table align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"> <tbody><tr> <td></td></tr> <tr> <td class="Image">Nụ cười dường như không phải là thứ thường trực trên gương mặt những đứa trẻ vùng biên.</td></tr></tbody></table></td></tr> <tr> <td> <table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"> <tbody><tr> <td></td></tr> <tr> <td class="Image">Một chiếc áo mới khiến em nổi bật hẳn lên với các bạn, nhưng không thấy được niềm hân hoan ở em.</td></tr></tbody></table></td></tr> <tr> <td> <table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"> <tbody><tr> <td></td></tr> <tr> <td class="Image">Những bàn chân không tất, không giầy, khô đi và nứt nẻ…</td></tr></tbody></table></td></tr> <tr> <td> <table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"> <tbody><tr> <td></td></tr> <tr> <td class="Image">Và cả những đôi chân trần không giày dép…</td></tr></tbody></table></td></tr> <tr> <td> <table align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"> <tbody><tr> <td></td></tr> <tr> <td class="Image">Đôi chân trần nhỏ bé, đỏ lên vì...
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/01/2012
Khách vãng lai
soigia
bây giờ làm từ thiện cũng còn khó , mang tiền trực tiếp đến nhà người ta nó còn đến hoạnh hoẹ
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/01/2012
Khách vãng lai
TONGIA
Cháu bé cha chết, mẹ bỏ đi sống trong cảnh khốn cùng (Dân trí) – Hai năm sau ngày người cha vĩnh viễn ra đi, bé Kim Ngân đang lầm lũi khôn lớn trong cảnh cùng kiệt của ông bà nội. Ở độ tuổi “bên kia con dốc của cuộc đời” vợ chồng ông Tư Vĩnh vẫn còng lưng bươn chải mưu sinh để kiếm từng bữa cho đứa cháu. Từng cơn gió của những ngày cuối năm cuốn cái lạnh cô quạnh từ lòng hồ thủy điện Thác Mơ rít lên từng tiếng nghe như ai oán não nề. Căn nhà gỗ rộng rãi nằm bên đường trước kia của gia đình ông Tư Vĩnh - nhân vật trong bài viết “Cháu bé 9 tháng tuổi bị mẹ bỏ rơi có nguy cơ mất cha” - đã đội nón ra đi thay vào đó là gian nhà ọp ẹp nép mình bên sườn đồi. Đứa trẻ đứng một mình trong gian nhà vắng, đưa đôi mắt đen láy qua khe cửa sổ nhìn người khách rồi kêu lên: “Mẹ ơi mua thịt… mua thịt nè mẹ ơi!” Nghe tiếng con bé gọi lớn, bà Tư lật đật lách mình qua bụi chuối sau nhà. Hỏi ra mới biết, mỗi buổi đi làm bà đều phải “nhốt” cháu trong nhà gia đình sống cách xa khu dân cư nên có khi cả tháng cũng chẳng ai đến, thi thoảng con bé lại được dịp háo hức khi người bán thịt rong ghé qua mời mua. Bà đi làm, bé Kim Ngân một mình trong căn nhà vắng Vuốt mái tóc đen mượt của đứa cháu nội, bà Tư nén tiếng thở dài: “Tội nghiệp, mới 3 tháng mẹ đã bỏ đi, một năm sau thì bố cũng chẳng còn. Từ khi con bé biết nói đến giờ lúc nào cũng gọi tôi bằng mẹ lâu dần hóa quen. Chuyện buồn vẫn còn hiện hữu như ngày nào nhưng giờ con bé đã 3 tuổi rồi chú ạ, cũng may nhờ con bé vợ chồng tôi mới có động lực để mà bấu víu lấy cuộc đời.” Chuyện buồn ấy của bà Tư là sự ra đi của đứa con gái út và người con trai đầu vì bệnh ung thư. “Người đầu bạc khóc kẻ đầu xanh” đau đớn đến cùng cực, nợ nần chồng chất song họ vẫn phải gắng gượng để sống và chăm sóc cho giọt máu duy nhất mà người con trai để lại. Nhưng mỗi khi nhìn ra ngôi mộ nơi an nghỉ của đứa con đặt ngay trước nhà lòng ông bà lại quặn thắt. Dù đã bán đất bán nhà và phải làm thuê cho người khác trên chính...
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/01/2012
Khách vãng lai
nhocc0n
sống mũi cay cay , đ m mấy thằng quan chức đớp hết của dân rồi .
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/01/2012
Khách vãng lai
shop4pay
bt đi đườg mình r ngại vượt wa nhữg ng lọc cọc đạp xe thật nhanh trên đườg trôg dág vất vả kiếm $
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/01/2012
Khách vãng lai
TONGIA
Có nhiều người về quê ăn tết mà số tiền dành dụm cả năm chỉ mua được những món quà nhỏ. Lại có những người phải "nhường" suất về quê cho người thân vì sự thiếu thốn. Cũng có người chồng để vợ con về tết còn mình ở lại vì... vừa kiếm được việc. Xuân đã về trên mọi nẻo đường, phố phường càng gần ngày Tết mọi bước chân như rộn ràng hơn. Tuy nhiên, đối với công nhân, lao động nghèo năm nay có lẽ là năm làm ăn khó khăn. Cuối năm, người về kẻ ở đầy tâm trạng ngậm ngùi... Nỗi buồn của người về sớm Khác với mọi năm, năm nay mới qua rằm tháng Chạp mà ở nhiều khu nhà trọ công nhân đã lo gói ghém đồ đạc về quê sớm. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng trọ chật chội mà tâm trạng của chị Nguyệt (quê ở Qùy Hợp, Nghệ An) rối bời. Công ty giày da chỗ chị làm ăn thua lỗ, hiện tại chỉ mới thanh toán tiền lương tháng 12, tiền thưởng thì nắm chắc không có. “Ngoài quê giờ giá rét, mình cũng chỉ để được ít tiền về mua mấy bộ áo ấm cho các em mặc đi chơi tết. Đi cả năm trời tụi nó ngóng chị hoài, không có quà tội nghiệp lắm!”, chị Nguyệt ngậm ngùi. Bến xe những ngày cuối năm Cùng chung tâm trạng ấy, Vũ Thị Loan (Quảng Ngãi) tâm sự: “Gần đến Tết rồi mà tiền chẳng được bao nhiêu, thôi thì bắt xe về sớm chứ không mai mốt lại đắt đỏ”. Cuối năm công ty hết việc, Loan không phải tăng ca. Hơn một tháng nay, hôm nào công nhân cũng được về sớm từ lúc 4 giờ chiều. Tết đã cận kề mà việc chẳng có, nên Loan đành ngậm ngùi chia tay bạn bè nhà. Khi xa quê, xa nhà ai cũng cố dặn lòng ngày về không nhiều thì ít phải sắm cho ba mẹ chiếc ti vi, mua cho đám trẻ vài bộ quần áo mới. Nhưng hôm nay, nhìn vào túi xách “có như không”, họ lại cảm thấy tủi thân, ngẹn ngào. Dù rằng cũng đi làm ăn miền Nam nhưng khi về nhà không có gì phụ giúp bố mẹ khiến họ cảm thấy áy náy. Niềm vui không thât trọn vẹn trên gương mặt mỗi người “Tâm lý ai đi làm ăn xa cũng vậy. Dù ở trong này lương thấp, ăn uống tiết kiệm, chắt bóp từng đồng, nhưng khi về quê, tụi em đứa nào cũng không...
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/01/2012
Khách vãng lai