Cũng là thượng đế sinh ra Đàn ông chàng đó đàn bà em đây Cho ta cái nọ, cái này Để rồi sung sướng ngất ngây … ta mình Cái em ai bảo rằng xinh? Là hoa là bướm là tình lứa đôi? Chửi rằng cái ấy nhơ đời: “Mặt mày giống của nợ nơi…đáy quần” Của em .. chịu phận tủi hờn Trách đời sao chẳng công tâm luận bàn Cũng là …cái ấy của chàng Mỗi lần tức giận giương giương…”đây này” Adam - của quý ra oai Eva của nợ hổ ngươi...Cũng là!