nguyenhoangthanhdungSau khi nói chuyện với em nguyên một đêm đó, tâm trí lại đưa tôi về với những ngày thời xa xưa. Khi hai đưa vẫn còn trong màu áo trắng tinh khôi. Thường tụm lại ở gốc đa gần chợ, vỉa hè sát bên Ủy ban huyện để ăn kem, ăn bánh xèo…Rồi lặng lẽ đèo nhau về trên chiếc xe đạp cà tàng, mỗi vòng quay đều kêu cót két cốt két khi mọi nhà đã tắt đèn im lìm giấc ngủ. Vui vì hai đứa ở gần nhà nên má em rất hiểu tính tôi, thường gọi tôi là một đứa tử tế, biết lo học hành, không chơi bời lêu lổng như mấy đứa khác trong xóm nên khi giao em cho tôi, má em rất yên tâm.
;-) http://mp3.zing.vn/bai-hat/Yeu-Thuong-Mong-Manh-Ho-Ngoc-Ha/IWZ9B8F7.html
:((
nguyenhoangthanhdungCâu chuyện của hai đứa về gia đình, học tập, bạn bè khi xưa… kéo dài đến tận khuya, cuối cùng em cũng nói với tôi những lời cuối cùng rằng, "Em sẽ mãi đợi anh. Em tin những lời anh nói. Quả thật khi yêu anh em cảm thấy mình hạnh phúc biết chừng nào, tình cảm em cũng như anh vậy. Có nhiều chàng trai theo đuổi, nhưng rồi thôi. Bởi vì không ai có thể mang lại cảm giác mà khi xưa anh thường mang tới em, nên cứ cô đơn hoài. Vậy anh nhé, chúc anh ngủ ngon".
Xem thêm
Thích
Trả lời
26/06/2014
Đăng
nguyenhoangthanhdungừ lúc chia tay quê hương vào Sài Gòn học Đại học, cô bạn gái (người yêu cũ) tôi quen lúc còn ở quê lâu lâu cứ gọi tôi hoài. Lúc nào cũng hỏi, dạo này sao, quen bạn mới nào chưa. Tôi điềm nhiên trả lời “chưa”. Vẫn chất giọng ngọt ngào, miền Trung ấy. Nhớ ngày nào, vào những đêm tối hai đứa cùng ngồi sát nhau bên công viên nước, tâm tình biết bao nhiêu chuyện, với những lời thề hẹn ước về tương lai sau này. Vậy đó, mà giờ đây chỉ là những câu nói quan tâm bạn bè bình thường. Đôi khi nghĩ lại thấy cũng tủi.
Xem thêm
Thích
Trả lời
26/06/2014
Đăng
nguyenhoangthanhdungTôi chính thức thôi thao thức và yêu em từ dạo đó. Nhiều lúc đi chơi gặp bạn bè uống cà phê, mấy đứa nói “mầy làm gì mà nhìn mặt buồn buồn như người mất hồn vậy”... lúc đó tôi chỉ cười và nói “Mấy cha sao tò mò quá, chỉ là hồi hôm nhậu với mấy thằng bạn say chẹt bẹt, bây giờ còn chưa tỉnh”. Nói thì nói vậy chứ hồi hôm ở phòng nằm cục, chứ có nhậu đâu mà say. Bạn bè lâu ngày gặp lại, thấy đứa nào cũng có ghệ đeo đeo bên mình, quan tâm này nọ đôi khi tôi cảm thấy ganh tị với chúng nó. Những lúc đó, tôi thường an ủi lòng mình rằng, duyên chưa đến thì chưa yêu. Vả lại, trong thời gian qua, cũng có rất nhiều cô nàng ra mặt, bật đèn xanh nhưng mình không thể đồng ý. Khi có tình cảm và hợp nhau thì mới yêu, chứ không có tình cảm mà va vào, cố yêu nhau thì tình yêu đó, liệu có mang lại hạnh phúc cho nhau không, hay đó chỉ là sự ràng buộc làm khổ cho cả hai.
Xem thêm
Thích
Trả lời
26/06/2014
Đăng
nguyenhoangthanhdungTôi - một chàng trai thật thà trong tình yêu, khi có tình cảm với người con gái nào thì toàn tâm toàn ý hướng về người con gái đó. Và em, chính là người con gái mà một thuở tôi đã nhớ rất nhiều. Đến độ, khi thức hay khi ngủ tôi đều nghĩ về em, em như cái bóng theo đuổi hoài bên tôi. Vậy đó, nhưng tôi chỉ biết ôm mối sầu đó một mình, có ai hiểu đâu. Những lúc đau buồn đó tôi mới ngộ ra một điều rằng “Những gì không thuộc về mình, thì đừng nên có giữ và níu kéo, nếu níu kéo thì cũng không được gì, thậm chí còn thêm đau khổ hơn mà thôi”.
Xem thêm
Thích
Trả lời
26/06/2014
Đăng
nguyenhoangthanhdungTôi không biết, thời gian sắp tới sẽ như thế nào. Khi tình yêu giữa tôi và em như có một khoảng cách nào đó, giản ra nhiều hơn. Có khi một dạo sau, hai đứa sẽ không còn nhìn thấy nhau nữa.
Xem thêm
Thích
Trả lời
26/06/2014
Đăng
nguyenhoangthanhdungLúc trước, tôi có thể nói là một anh chàng cần cù, lúc nào cũng ôm điện thoại nhắn tin. Kể huyên thuyên, toàn những chuyện trên trời dưới đất, từ phù phiếm thực thực đến ảo ảo cho bất cứ cô nàng nào mà tôi thích. Trong đó một thời, em cũng chính là đối tượng nằm trong đó. Thời gian trôi qua, cảm xúc trong tôi dành cho em nhạt dần, một dạo nhắn tin cho em. Tôi có cảm nhận rằng, tình cảm của tôi dành cho em không còn nữa. Em trong mắt tôi dần trở nên bình thường như những người bạn quá đỗi bình thường.
Xem thêm
Thích
Trả lời
26/06/2014
Đăng
nguyenhoangthanhdungĐêm nay, Sài Gòn bỗng dưng trở lạnh. Mọi vật xung quanh dần trở nên im lìm, không một âm thanh nào gợn lên. Quanh tôi giờ đây, bóng tối đã ngập tràn. Cảm thấy xốn xang, không ngủ được. Có phải nhớ em không nhỉ, tôi cũng không rõ. Vì ngay lúc này đây, tôi cảm thấy có rất nhiều cảm xúc dung hòa, pha trộn vào nhau. Yêu em, nhưng tôi không thể mở lòng kiên nhẫn ra để nhắn tin cho em được, dù rằng tôi rất muốn.
Xem thêm
Thích
Trả lời
26/06/2014
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất