"Mình sinh ra là để yêu nhau" đã một thời tự hào ta nói thế ôi tình yêu của một thời tuổi trẻ ta yêu nhau lắm lúc đến dại khờ đã nguyện cùng nhau tới bến tới bờ thuyền hạnh phúc căng buồm ta lướt tới có ngờ đâu khi triều dâng bão nổi con thuyền tình lại chao đảo ngả nghiêng nhưng lo toan cám dỗ của đời thường làm nhạt phai biết bao nhiêu kỷ niệm ngoảnh mặt quay đi không hề lưu luyến những vui buồn no đói có nhau sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nữa đâu những tháng năm ngọt ngào ta đã sống chỉ còn lại những vần thơ cay đắng " mình sinh ra là để cho nhau " ... tự nhiên thấy nhớ mà không biết phải làm thế nào nữa, vào than vãn tí vậy, mọi người chém nhẹ thôi nhé, đang tâm trạng :-w