Cuộc đời thật ngắn ngủi, chớp mắt cái con người đã trở về với cát bụi chỉ còn vương vấn những người ở lại bằng kí ức mơ hồ. Hôm nay con ko đc hài lòng lắm với cách cư xử của người mà bố vẫn từng yêu thương. Từ trc tới giờ con ko nghĩ gì, con chỉ nghĩ rằng đó là sự chọn lựa của bố và bố có lý do để làm thế, chính vì vậy mà con luôn tôn trọng sự chọn lựa đó. Nhưng giờ cái tự tôn trọng đó của con đang bị sứt mẻ, sứt mẻ ở trong tâm thì còn khó chịu hơn cái sứt mẻ đc thể hiện rõ ràng ra ngoài. Con ko hề muốn như thế, con muốn mọi việc đc giữ nguyên như trước, con ko muốn phải nghĩ xấu hơn về những người xung quanh mình, con muốn tâm tư của mình luôn đc thoải mái, chỉ muốn nghĩ về những điều vu vơ vớ vẩn ko liên quan đến mình, khó quá ... Sau những tâm sự này, liệu con có thể quên đi ko ? dù sao thì ngọc cũng còn có tì vết, con phải quên đi và nghĩ nó như chuyện bt hiển nhiên phải như vậy phải ko bố ?