Mời các bác đọc và chúng ta cùng bình luận 1 chút về đàn ông chúng ta.Còn xl cái em Trang nào đấy.Em đừng vơ đũa cả nắm,ăn **** cả đống nthế....Em mà hoàn hảo thì cũng chả đến lượt em phải phát ngôn nthế đâu em ạ.Mong các bác đọc và chúng ta bình luận nhé.
Nội dung bức thư gây sốc
Gửi các anh đàn ông!
Lâu lâu lại đọc được đề nghị nên có ngày tôn vinh đấng mày râu trên trang báo mạng, tôi thấy thú vị quá. Thú vị hơn nữa là lại thấy một số đàn ông so sánh rằng, đàn ông Tây còn có ngày của bố, còn đàn ông Ta thì chẳng có ngày gì để được tôn vinh. Uh, cũng đúng thôi, vì đàn ông Tây họ đàn ông ra đàn ông, còn đàn ông ta thì ông chả ra ông, mà bà chẳng ra bà thì tôn vinh cái gì? Giá như các anh đề nghị chúng tôi tôn vinh cái cỡ “xăng pha nhớt” thì Ok ngay, còn tôn vinh đàn ông thì hơi khó, vì các anh có phải đàn ông đâu mà tôn vinh. Các anh cũng làm sao mà so bì với đàn ông Tây được?
Hồi làm sinh viên, tôi nhớ có lần một cô giáo của tôi có kể, ở bên Đức, đàn ông phải xếp sau cả con chó khi đến những nơi công cộng như lên tàu xe. Có nghĩa là, khi đi đến nơi công cộng ví dụ như lên tàu xe, phụ nữ là người được ưu tiên nhiều nhất, kế đến là người già trẻ em, rồi đến con chó, sau cùng mới đến người đàn ông. Ở bên đó, phụ nữ cũng rất được yêu thương và chiều chuộng, ví dụ, gặp bất cứ một người phụ nữ nào xách đồ đạc nặng trên phố là cánh đàn ông thể hiện ngay sự quan tâm của mình bằng việc xách giúp đồ đạc. Trên xe buýt, đàn ông cũng luôn nhường chỗ ngồi cho phụ nữ một cách tự nguyện. Còn ở nhà, đàn ông Đức không ngại ngần việc rửa chén bát và làm việc nhà, thậm chí cả giặt đồ lót cho vợ.
Còn đàn ông Việt Nam thì sao, thu nhập thì cũng chẳng khá khẩm hơn vợ là bao nhiêu, nhưng lại tự cho mình nhiều “quyền” quá. Nên đi làm về là có quyền đi bia rượu bù khú với bạn bè, về đến nhà là có quyền ngồi vắt chân chữ ngũ xem tivi, đọc báo và đợi vợ bê cơm đến ăn. Lên xe buýt thì tranh nhau chỗ ngồi với trẻ em, người già và phụ nữ có thai. Tôi đã từng chứng kiến rất nhiều nam thanh niên to khỏe lực lưỡng nhưng lại bị “mù”. Tại sao tôi nói vậy, bởi vì trên xe buýt bao giờ cũng có ghi là nhường ghế cho người già, trẻ em, phụ nữ có thai, nhưng các anh không hiểu sao vẫn không thực hiện, nên tôi bảo chắc chỉ có bị mù mới không nhìn thấy những dòng chữ như thế. Thậm chí, đến khi anh phụ xe buýt ra nhắc nhở thì còn chửi lại, vậy thử hỏi các anh văn minh ở đâu, mà dám đòi hỏi được tôn vinh và yêu cầu có ngày tôn vinh cho người đàn ông Việt Nam?
Chẳng nói ra chả sao. Nói ra đâm thêm coi thường đàn ông Việt Nam, chưa làm được gì đã muốn được tôn vinh. Mà tôn vinh cái gì, tôi rất thích comment của một độc giả nào đó nói, chẳng lẽ tôn vinh cái sự: Hôm nay 8.3, tôi giặt cho bà cái áo của tôi à? Không nên có ngày tôn vinh cho đàn ông Việt Nam vì các anh không xứng đáng được tôn vinh.
Cũng xin nói thật với các anh, là một cô gái sinh ra và lớn lên tại Việt Nam nhưng tôi rất có ác cảm với đàn ông Việt Nam. Vì các anh không chỉ kém thông minh, không lãng mạn mà còn rất gia trưởng và tinh vi. Tôi cũng tuyên bố luôn, sau này thà ế chồng chứ nhất định tôi không bao giờ lấy đàn ông Việt Nam làm chồng. Mà chả riêng gì tôi, rất nhiều cô gái Việt Nam thành đạt cũng lấy chồng Tây đó thôi, và xu thế này sẽ còn tiếp tục, tôi tin là như thế.
Trí Quang
(tổng hợp)
Nguồn Yahoo Việt nam
Dưới là 1 đoạn Cm rất hay mà @Nuocmathoada đã tìm được.. Thanks bạn
Đầu thư, tôi không biết nói gì hơn là gửi tới cô sự ngưỡng mộ vô cùng sâu sắc. Y như cô nói, đàn ông Việt Nam thì ra cái đếch gì mà cô phải tôn vinh. Nhưng thưa cô, nếu tuổi của cô là X, thì cách đây X năm cộng thêm xêm xêm 9 tháng 10 ngày, có một người đàn ông VN (chắc thế) đang dùng cái đếch gì đấy tạo ra cô đấy, cô gái dũng cảm ạ!
Cô Trang ạ, nếu ở P Tây người ta gọi phụ nữ như cô là miss, thì VN chúng tôi sẽ gọi cô là Mít. Ấy là vì sao, vì cái sự mít đặc trời phú của cô hay văn hoa hơn là Thiểu năng IQ đấy. Xin lỗi nếu điều đó có phần tâng bốc và đề cao cô quá, khi mà vẫn có hàng ngàn nam thanh niên đang nghĩ rằng IQ của cô ko nên viết hoa hoặc thiếu đi một vài nét. Và dĩ nhiên rồi, mai mốt có lỡ vô tình gặp thêm cô gái nào tên Trang nữa, tôi sẽ phải cân nhắc đánh giá kỹ hơn.
Thú thật, tôi vẫn rất ấn tượng với lối suy nghĩ phóng khoáng, bao la nhưng chẳng ra đâu với đâu của cô. Tại vì sao ư, vì tôi nghĩ người thường mấy ai làm được như thế và phần lớn làm điều đó chỉ có vĩ nhân và kẻ thần kinh. Và như cô biết đấy, có vẻ như cô không phải vĩ nhân vì tôi và trăm ngàn người trên trái đất này ko biết và ko quan tâm cô là ai. Cô biết không, không hiểu cái lối suy nghĩ lãng mạn vơ đũa của cô như thế nào, nhưng ở VN trai gái hôn nhau ngoài đường bị cho là thiếu lành mạnh, dẫn bạn gái mới quen đi dạo dưới ánh trăng đôi khi là thần kinh và biết đâu tặng quà là thơ, là nhạc thay vì đồ hiệu (với 1 số cô) thì sẽ bị dẹp ngoài lề.
Con gái VN đôi khi phũ thế đấy cô ạ. Và xã hội ko ngừng đào thải và chắt lọc, ta không thích ứng được với từng hoàn cảnh sẽ bị cho ra rìa. cô Trang ạ!
Thưa cô, trước nay quan điểm của tôi luôn luôn tôn trong và galant với phụ nữ. Và đến hôm nay, tôi quyết định sẽ mở rộng danh sách, tức là sẽ tuyệt đối lịch sự và galant với phụ nữ và cả cô nữa, cô Trang thân mến ạ!
Cô đã từng bộc bạch rằng hồi sinh viên, cô giáo của cô nói về một một phong tục tập quán rất hay bên Đức. Nôm na như là: "... đàn ông phải xếp sau cả con chó khi đến những nơi công cộng như lên tàu xe. Có nghĩa là, khi đi đến nơi công cộng ví dụ như lên tàu xe, phụ nữ là người được ưu tiên nhiều nhất, kế đến là người già trẻ em, rồi đến con chó, sau cùng mới đến người đàn ông." Thưa cô, lại một lần nữa tôi phải ngả mũ trước sự uyên thâm kiến thức của cô, và cũng xin bật mý với cô rằng tay Hitler ấy là đàn ông phương Tây, anh ấy cũng rất galant đấy. Huống chi tôi nghe nói, ở đấy tội ăn trộm chó còn bị xử phạt nặng hơn cái tội bạo hành bạn gái.
Tôi nói ra chuyện này, không phải là ám chỉ hay so sánh bất kỳ chuyện gì. Tuy nhiên tha thiết mong muốn bày tỏ với cô rằng: đất có lề, quê có thói và mỗi nơi mỗi khác cô ạ. Cô còn bày tỏ cho thế giới biết rằng ở P Tây, gặp bất cứ một người phụ nữ nào xách đồ đạc nặng trên phố là cánh đàn ông thể hiện ngay sự quan tâm của mình bằng việc xách giúp đồ đạc. Thưa cô, đau lòng thay với từng quan điểm nhân sinh quan của Vn và P Tây cô ạ. Lấy ví dụ minh họa là tôi đây, nổi tiếng là galant với phái đẹp nhé. Có một lần tôi cũng đưa ra đề nghị được xách đồ hộ một người đẹp, ấy vậy mà người đẹp Việt Nam ấy trừng mắt ra nhìn. Lần đó tôi cay đắng hiểu rằng, té ra trong mắt cô gái ấy tôi không phải dân lưu manh lừa chôm đồ thì cũng là tay dê cụ bày cớ làm quen.
Thưa cô thêm lần nữa, càng đọc những dòng "dãi bầy" tâm sư đầy trăn trở của cô thì tôi càng thấy đau lòng, càng thêm thương hại cô, cô Trang ạ. Cô có biết không, cáo nó chỉ biết đến gà chứ không quan tâm gà đực hay gà cái. Và nhất là cái chuyện, con cáo sẽ cư xử với gà khác cái cách nó hành động trước sói. Tôi thấy cô mới tội nghiệp làm sao khi chỉ biết kể ra những tấm gương đàn ông xấu. Có lẽ một phần do cô quen toàn những thằng VN chẳng ra gì, hoặc giả phần nữa có lẽ cô cũng chẳng ra gì để đàn ông đáng quan tâm và giúp đỡ. Riêng nam giới P Tây họ chưa nắm bắt được điều này nên vẫn rất lịch sự và trân trọng cô, có phải không nhỉ. Tôi cũng biết đến một thể loại, không xếp vào phụ nữ mà tạm đặt là giới cái. Bọn này có đặc trưng là con ranh nào cũng cho mình là nữ tu, mồm thì lải nhải về tình yêu đích thực mà chẳng ả nào thèm quen công chức quèn, toàn quen bọn trọc phú để moi tiền, có ả quen Tây cho mau giàu, để còn có dịp trơ trẽn rêu rao cái gọi là tình yêu không biên giới. Nói chuyện bằng tay với nhau đến nghệch mồm mà cứ ngỡ từ kiếp trước lướt qua kiếp này đã tìm được một nửa đồng điệu của đời mình. Gặp những dạng như thế này trên xe bus (mặc dù xác suất chúng nó đi xe bus hơi nhỏ), tôi một là tránh ra xa nôm na là nhường chỗ. Hoặc giả khi hứng lên, tôi sẽ rất bình tĩnh ngẩng đầu một góc 45 độ, mắt chớp chớp nhìn họ vẻ như đang hân thưởng sắc đẹp vậy, tuyệt đối sẽ không có cái chuyện gọi là nhường ghế cho những đứa nanh nọc loại ấy.
Thưa cô lần cuối, lại bàn về cái chuyện cô toàn chê đàn ông Việt Nam yếu, xăng pha nhớt hay gì gì đấy không đáng để tôn vinh, tôi lấy làm buồn thay cho cô. Có lẽ năng lực hành vi và bản năng tự nhiên của cô vượt quá giới hạn khuôn khổ phụ nữ Á Đông chăng. Nếu thế thì tôi có thể thông cảm được phần nào với cái kiểu kêu ca đâm chém trách móc oán hờn đàn ông Việt Nam ấy, cô Trang ạ. Cái kiểu như: "Kén chồng phải dạng đẹp trai. Nếu không hàng cũng phải dài cỡ gang..." chăng? Tôi biết trời sinh ra có những phụ nữ chỉ trích phụ nữ, bị nam giới chạm vào là không chịu đc. Tôi rất tôn trọng và thông cảm họ, và đến ngày hôm nay tôi còn biết có một loại bệnh lý mới đó là bệnh Anti Đàn ông Vn với phương ngôn: Thà ế chứ không lấy đàn ông Vn. Thật là cao ngạo cho một câu này, và tôi thề khi cô chưa thay đổi quan điểm, thằng ế VN nào dám lấy cô chính là dạng mất trí mà khoa học hiện vẫn bó tay.
Kính thư, gửi lời chào và không hy vọng gặp mặt. Rất mong cô sẽ tìm được chồng Tây như ý. Không Tây đen thì Tây trắng và hàng dài hơn gang, cô nhé!
Bonus thêm bài báo sáng nay lấy chồng tây cụ thể đài loan nhé : Cô dâu Việt ở Đài Loan
Thanh Niên – 20 phút trước
Email
In ra
Phóng viên Lệ Chi, Ban Quốc tế Báo Thanh Niên, đã có chuyến đi Đài Bắc tìm hiểu về đời sống của những cô dâu Việt, từ nơi đô thị đến vùng núi xa xôi, hẻo lánh...
>> Không khí ảm đạm của 3 gia đình vụ 'kỳ án hiếp dâm'
>> 'Bây giờ CSGT sợ nhất trong túi có nhiều tiền'
Hơn 40.000 cô dâu Việt đang sinh sống tại Đài Loan với rất nhiều cảnh ngộ khác nhau. Một số tạm hài lòng với cuộc sống ổn định, êm đềm, nhưng cũng không ít người vẫn phải sống trong nước mắt.
Tôi gắng chờ chị Lê Thị Bích Vĩ (33 tuổi), làm dâu gần 9 năm ở khu vực Tam Hiệp, đường Đại Đồng, vùng đô thị mới Đài Bắc Mới (trước là huyện Đài Bắc), tan giờ làm công nhân điện lạnh trong tiết trời mưa rét. Thường cứ sau giờ làm, chị lại hối hả đón cô con gái 8 tuổi đi học về và nấu nướng cho hai cậu con riêng của chồng lớn lộc ngộc. Vì vậy, chị dành cho tôi cuộc trò chuyện hơn 1 giờ đồng hồ ngay bên lề đường, vì “sợ gia đình chồng phát hiện sẽ la mắng”.
Chị Bích (tên gọi thân mật của chị Bích Vĩ) chỉ là một trong những số phận đau đớn cho kiếp cô dâu Việt nơi đất khách. Gốc người Kiên Giang, bố mẹ làm nghề nông, gia cảnh quá nghèo, chị Bích nhắm mắt nhận lời lấy chồng Đài Loan làm nghề lái xe tải qua một công ty môi giới, với mong ước gầy dựng được một cuộc sống bình dị, đủ ăn, đủ mặc. Thế nhưng, khi vừa đặt chân về làm dâu, cuộc đời chị đã rơi vào địa ngục. Hoàn cảnh thương tâm của chị khiến gần 20 cô dâu Việt sống quanh đó ai cũng phải xót xa.
Bị đánh để... mẹ chồng vui!
Giọng nghẹn ngào, chị Bích thuật lại những trận đòn thừa sống thiếu chết bởi người chồng vũ phu. Sau 9 năm chung sống với chồng, trong đó có 8 năm sống chung với gia đình nhà chồng, chị không thể nhớ nổi mình đã chịu bao nhiêu trận đòn của cả chồng và người nhà chồng. “Cho tới giờ, em cũng không hiểu tại sao em bị đánh, em đã làm gì sai?”, chị Bích nói. Bởi bất kể lúc nào và đang làm gì, chỉ cần mẹ chồng phàn nàn, chị lập tức bị chồng đánh tàn nhẫn cho... mẹ vui (!?). Có lần, chị đang tắm trên lầu, chồng chạy xồng xộc lên nhà, tông cửa đấm đá chị túi bụi, khiến chị hoảng loạn vì không rõ lý do. Có lần, chị vừa từ Việt Nam trở về sau chuyến thăm gia đình, chưa kịp mở va li ra, chị đã bị chồng đánh tới mức phải leo lên mái nhà, nhảy liên tiếp sang các mái nhà hàng xóm chạy trốn.
Lần nặng nhất, khi chị đang mang bầu 6 tháng, người chồng tàn nhẫn đưa chị lên núi, đấm đá vào bụng vợ tới mức ra huyết, nhưng vẫn không cho vợ đi cấp cứu, thậm chí còn thách thức: “Tao đánh mày trên núi, xem có ai bênh mày không? Vì ở dưới núi, có người Việt tới bênh mày!”. Chị đau đớn ngất đi, những tưởng mất đứa con trong bụng. Chỉ đến khi bà dì chồng xin mãi, chị mới được đưa xuống núi, đến bệnh viện.
Chị tủi thân kể lại lần bị em gái chồng đánh ngay trước mặt chồng và mẹ chồng nhưng không hề có ai bênh vực, chỉ với lý do chị không chịu đưa tiền cho chồng đi ăn chơi. Chị uất ức bỏ lên phòng khóc vẫn bị em chồng cầm dao rượt theo, chém chảy máu chân. Sau khi chị chạy thoát thân ra khỏi nhà, tới được đồn công an trình báo thì mặt mày đã xanh lét vì đau và mất máu quá nhiều. Lần đó, chị phải khâu 6 mũi, vẫn còn vết sẹo trên chân, nhưng bị gia đình chồng đổ lỗi là chị hỗn láo với mẹ chồng nên bị chồng đánh.
Tháng 7 vừa qua, chị vừa bị chồng đánh nứt xương chân vì “dám đi chùa trong khi má chồng không... thích”!
3 lần bỏ đi và tự tử không thành
8 năm sống cùng gia đình chồng là 8 năm chị không được tự ý ra khỏi cửa, mọi ăn uống sinh hoạt đều do má chồng quyết định. Khi chị có bầu cũng không được đưa đi khám thai, không được ăn uống tẩm bổ, thậm chí còn bị bắt phá thai để ở vậy nuôi 2 cậu con riêng của chồng với vợ trước.
Do chị không chịu phá thai, chồng chị bỏ ra ngoài ngang nhiên sống với bồ nhí, chỉ sau 2 tháng chị vừa về làm dâu. “Đến khi sinh con gái, hai mẹ con em càng bị gia đình chồng hắt hủi. Em nằm một mình trong bệnh viện khóc ròng, không hiểu tiếng và cũng không một ai chăm sóc, phải tự mình lê từ lầu nọ sang lầu kia bệnh viện cho con bú. Không có một xu mua quần áo sơ sinh cho con, em phải đi xin quần áo cũ của con cái những cô dâu Việt khác”, chị Bích kể trong tiếng nấc. Chán nản và tuyệt vọng, không biết số phận mình tiếp theo sẽ ra sao, chị từng muốn bỏ về Việt Nam nhiều lần nhưng hộ chiếu lại bị mẹ chồng cất kỹ và cũng không có tiền về.
Liên tiếp bị đánh đập và phải ở trong nhà, luôn phải dè chừng không dám làm điều gì trái ý mẹ chồng, chị Bích có những lúc tưởng không thể chịu đựng nổi, đã 3 lần bỏ nhà đi tìm đường về nước, thậm chí từng leo lên núi định gieo mình tự vẫn. Nhưng rồi nghĩ thương con gái nhỏ vốn bị ghét bỏ ruồng rẫy ngay chính trong gia đình chồng, chị lại cắn răng trở về “địa ngục”. “Nó là con gái, nhà chồng không thương nó, bỏ nó tội nghiệp lắm”, chị nói trong nước mắt.
Do chồng bỏ đi ra ngoài sống biền biệt, không thèm đoái hoài, cũng không hề đưa tiền cho vợ, mọi chi phí sinh hoạt nuôi 2 con riêng của chồng cùng con đẻ đổ hết lên vai chị, chị Bích lần hồi sinh sống bằng nhiều nghề: nhận đồ gia công vải tại nhà, phụ bán đồ ăn sáng với mức lương 100 Đài tệ/giờ, dán thùng giấy cũng với mức lương đó, và gần đây nhất là xin được làm công nhân tại một công ty điện lạnh với mức lương 23.000 Đài tệ/tháng.
Chấp nhận lấy chồng xa xứ, những tưởng tìm được chốn nương tựa thì nay chị Bích lại phải trần mình đi làm tự nuôi thân, nuôi con mình và con chồng. Mọi ăn uống chi tiêu sinh hoạt, học hành của 3 đứa con đều do chị một tay gánh vác. Bữa nào không kịp đóng tiền học cho con chồng, chị lại bị mẹ chồng la mắng thậm tệ. Chưa hết, người chồng vô trách nhiệm thấy vợ đi làm thì quay sang nã tiền vợ. Mỗi lần chị không chịu đưa tiền cho chồng xài, chồng chị lập tức đánh đứa con chung với lời đe dọa: “Mày không cho tao tiền, tao sẽ đánh con mày!”. Xót con, chị đành nhắm mắt đưa số tiền vất vả mới kiếm được…
Mọi nhọc nhằn đau đớn bất công mà chị phải trải qua gần 9 năm, chị luôn dằn lại trong lòng, không dám nói một lời cho con gái biết vì sợ con còn quá nhỏ, không muốn gây ấn tượng xấu cho con về bố và bà nội. Chị cũng không dám hé răng kể cho bố mẹ và các em ở Việt Nam nghe, sợ mọi người đau buồn.
Đã hơn 1 năm nay, chị không biết chồng ở đâu, làm gì, thu nhập bao nhiêu. Do mẹ chồng mới chuyển sang nhà mới ở nên cuộc sống của mẹ con chị Bích hơn 1 năm qua mới dễ thở hơn một chút. Chị vẫn phải làm cật lực hằng ngày và sống vì con, gắng nuôi con lớn với hy vọng có thể về Việt Nam. “Giờ em cũng không biết làm sao nữa. Thôi cứ nghĩ duy tâm theo nhà Phật là kiếp trước mình thiếu nợ người ta, kiếp này phải trả lại”, chị bùi ngùi nói.
Dõi theo chị Bích co ro trong làn mưa vội vã đi về vì sợ mẹ chồng sang kiểm tra và la mắng, lòng tôi không khỏi xót xa cho một kiếp người. Đợi tới khi con gái chị khôn lớn tự nuôi thân được để chị yên tâm dứt áo về nước thì cuộc đời chị cũng gần bước sang tuổi xế chiều. (Còn tiếp)
Nguyễn Lệ Chi
-------------------------------------------------
" Đến khi sinh con gái, hai mẹ con em càng bị gia đình chồng hắt hủi. Em nằm một mình trong bệnh viện khóc ròng, không hiểu tiếng và cũng không một ai chăm sóc, phải tự mình lê từ lầu nọ sang lầu kia bệnh viện cho con bú. Không có một xu mua quần áo sơ sinh cho con, em phải đi xin quần áo cũ của con cái những cô dâu Việt khác."
Chị Lê Thị Bích Vĩ, 33 tuổi, làm dâu ở Đài Loan
-------------------------------------------------
Hơn 40.000 cô dâu Việt ở Đài Loan
Theo số liệu thống kê của Bộ Nội chính và Cục Di dân Đài Loan, tính tới tháng 2.2011, số cô dâu Việt ở vùng đô thị mới Đài Bắc là 14.209 người, ở TP.Cao Hùng: 9.860 người, ở TP.Đài Bắc: 4.513 người, ở TP.Đài Trung: 8.642 người, ở TP.Đài Nam: 6.651 người. Tuy nhiên, theo một số website Đài Loan đăng tải thì con số này lớn hơn rất nhiều.
Đấy.....Tây của cô Trang mà nthế này thì đừng hỏi [:D][:D][:D]
chebarsaigon<!-- Time:10:33:16, 13-12-2011-->
>< cái gì đúng thfi thôi chứ....K thì nào dám cãi chị em [-X
[-X[-X
Ở đây đang nói đến sự nhường nhịn chứ k nói đến Đúng _ Sai bạn àh .
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/12/2011
Đăng
22.22Đàn ông ở đâu mà chẳng như nhau, so sánh ngu vật, ở đâu mà chẳng có những cá nhân xuất chúng và những thằng ngu.
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/12/2011
Đăng
bomthieugiaanh em ta cung nen hanh dong co chut tinh nguoi de khong bao gio phai gap thai do nhu the the nay nua
ma nguyen nhan thi cung khong phai loi mot minh co ta
ma cung the co dan ong viet nhu the that
minh dang noi đay la thieu so !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Vầng thanks bác đã góp ý.Nhưng em ý k thể nói kiểu vơ đũa cả nắm và vớ vẩn kiếu so sánh thiếu học vậy đc
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/12/2011
Đăng
IDCtradinganh em ta cung nen hanh dong co chut tinh nguoi de khong bao gio phai gap thai do nhu the the nay nua
ma nguyen nhan thi cung khong phai loi mot minh co ta
ma cung the co dan ong viet nhu the that
minh dang noi đay la thieu so !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/12/2011
Đăng
bomthieugiaChán không buồn nói
thôi thì nếu nàng nghĩ lại thì anh em ta cũng nên tha thứ
>.< 1 lần thứ tha ^:)^^:)^^:)^
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/12/2011
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất