Sản Phẩm Trong Giỏ Hàng
  • Bạn chưa có sản phẩm nào trong giỏ hàng
Tổng Hóa Đơn: VNĐ
|
ĐĂNG TIN
 
Đăng tin hoàn toàn miễn phí
 
Quảng cáo liên kết tại RB, EB
 
0% phí khi mua qua Banking/Visa
Tạo bài viết
Thêm ảnh
Khách vãng lai

Nhật ký anh yêu em.

Nhật ký Anh yêu Em:

Ngày 29 tháng 11 năm 2010.



Đang hùng hổ cướp tiêu xa trong game, có người pm. Cái nick name cực kì đáng yêu 1stNgâyThơ.

"Anh ơi đừng cướp tiêu của em".

Mình dừng tay, rep lại.

"Anh không cướp nữa thì em cho anh cái gì?".

"Em chịu. Em chẳng có cái gì cả".

Bật cười. Thế là không những không cướp lại còn hộ tống tiêu xa giúp cô bé ấy. Thì ra là mới chơi, nên không biết gì. Mình "tự nguyện" làm người hướng dẫn cho cô ấy. Cứ coi như cáo già lừa nai tơ đi.



Ngày 3 tháng 12 năm 2010.



Sau 4 ngày "kề vai sát cánh", "hướng dẫn tận tình", mình hỏi xin Y!h cô ấy. Cô ấy cũng đồng ý cho. Nói chuyện có vẻ hợp. Mình thích tính ngố ngố của cô bé này. Cãi ngang, khi nào không cãi được thì lại lấy lí do "Em ngây thơ mà!".



Ngày 9 tháng 12 năm 2010.



Mình và cô ấy thân hơn trước nhiều. Càng quen biết, càng nói chuyện lâu mới thấy cô nàng này ngốc thật. Hôm nay nàng hỏi mình.

"Anh ơi luộc su su như thế nào ạ?"

Đang uống cafe, suýt sặc. Con gái gì mà lớp 11 rồi vẫn không biết luộc su su? Thế là nhiệt tình hướng dẫn. Mình đang thao thao bất tuyệt, nàng lại phang cho 1 câu mà nếu đang uống cafe chắc sùi bọt mép thật.

"Nhưng mà su su có gai, cứ cầm thế mà gọt đau lắm."

Choáng toàn tập.



Ngày 27 tháng 12 năm 2010.



Vừa đi làm về, bật máy tính lên nàng đã buzz liên tục. Nàng bảo có đứa cứ đuổi theo nàng pk, nhưng gần hết máu lại dừng tay không đánh nữa. Mình "hùng hổ" lao đến bên cạnh nàng bảo vệ, kill luôn cái thằng cha ăn no dửng mỡ kia. Nàng cảm ơn rối rít. Tự nhiên lại có cảm giác mình giống người hùng vậy.



Ngày 14 tháng 1 năm 2011.



Hôm nay mình cãi nhau với Thảo. Cũng phải, yêu xa không trách được việc này. Con gái nhạy cảm, luôn muốn có người yêu ở bên chăm sóc, còn mình thì lại ở quá xa, không thể quan tâm đến cô ấy được.

Tâm trạng không vui, mình online. Bé con buzz nick. Mình gọi cô bé ấy là bé con. Nghe ngoan ngoãn hơn là nhóc. Vì bé con tự nhận mình là 1st Ngây Thơ mà. Nói chuyện với bé con 1 lúc, tâm tình tốt hơn hẳn. Giống như 1 liều thuốc xả stress vậy.



Ngày 13 tháng 2 năm 2011.



30 Tết. Mình đang ở nhà. Hôm nay Thảo sẽ ăn cơm cùng nhà mình. Bố mẹ không nói, nhưng mình biết thừa 2 cụ chấm Thảo làm con dâu rồi. Mình cũng có ý định đợi Thảo ra trường, kiếm 1 công việc ổn định rồi sẽ cầu hôn. Tình cảm 7 năm của mình, chẳng lẽ không đi đến đâu.

Tự nhiên nhớ đến bé con. Bấm số gọi điện, lại cái nhạc chờ mà mình ghét cay đắng.

"Ông xã em number one, number one, number one

Ông xã sẽ yêu em hoài, kể từ đây đến ngàn sau

Dù cho sóng gió gian lao, tình anh luôn mãi dâng cao

Như là biển lớn sẽ mãi mãi không cạn khô".

Ghét cái giọng Don Nguyễn ý ** trong điện thoại. Cuối cùng bé con cũng nhấc máy.

"Ụp pa!"

"Đang làm gì thế bé con?"

"Đang chuẩn bị ăn cơm ạ. Anh chưa ăn à?"

"Ừ, anh chưa. Chuẩn bị Tết chưa?"

Tự nhiên hỏi 1 câu vô cùng vớ vẩn.

"Anh bị ngơ hả?" Bé con cười khúc khích.

"Chắc thế rồi." Mình cũng cười. "Tết vui vẻ nhé! Gọi điện chúc Tết em thôi."

"Hí, mai mới là Tết. Anh chưa nghe câu 30 chưa phải là Tết hả?".

Mình với bé con buôn điện thoại hơn 10p cuối cùng cũng thôi. Bé con phải đi ăn cơm, còn mình thì ngồi ngoài hè nghĩ vớ vẩn. Thảo hỏi mình đang nghĩ gì, mình chỉ cười rồi lôi Thảo vào nhà ăn cơm. 30 chưa phải là Tết.



Ngày 14 tháng 2 năm 2011.



Mùng 1 Tết. Cũng là Valentine. Đưa Thảo đi thăm ông bà, họ hàng. Mọi người có vẻ hài lòng. Buổi tối, mình với Thảo đi chơi cùng nhau. Valentine năm nay được ở bên người yêu hạnh phúc thật. Nhưng có cái gì đó trống trải. Có lẽ mình và Thảo xa nhau quá lâu rồi.

Rút điện thoại ra, nhắn tin cho bé con. 1 lúc sau, bé con nhắn lại.

"Em bị thất tình rồi :("



Ngày 26 tháng 2 năm 2011.



Thảo quay về trường. Mình trở về với công việc thường ngày. Vẫn ngày đi làm, tối về online nói chuyện với bé con. Mình phát hiện, càng ngày mình càng thích nói chuyện với bé con. Không biết từ khi nào, bé con trở thành 1 phần trong cuộc sống của mình. Một ngày, cho dù mệt mỏi, chỉ cần nói chuyện với bé con, mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Có cái gì đó khác trong tâm tư của mình thì phải.



Ngày 22 tháng 3 năm 2011.



Sang nhà thằng bạn chơi. Vừa vào cửa đã thấy nó nằng dài trên ghế sô pha, đầu tựa lên đùi 1 con bé khác. 2 đứa nó cãi nhau chí chóe. Thấy mình, nó bật dậy, cười toe toét bảo mình vào. Con bé kia chào mình lấy lệ rồi lững thững đi lên tầng. Thằng Tùng gọi với theo.

"Lấy hộ tao cái điện thoại với."

"Tự sướng đê."

Con bé kia đáp vọng ra. Thằng Tùng lẩm bẩm **** vài câu rồi quay sang nói chuyện với mình. Sau này, mình mới biết "con bé kia" chính là bé con mà mình hay nói chuyện. Đúng là trùng hợp.



Ngày 6 tháng 4 năm 2011.



Quen biết nhau lâu rồi, cuối cùng cũng hẹn gặp mặt bé con. Mình đến sớm, ngồi đợi bé con ở 1 góc Chuồn Chuồn. Tình cờ gặp lại con bé hôm nọ ở nhà thằng bạn, nó đi 1 mình, kiếm 1 bàn rồi lấy điện thoại ra nhắn tin. So với hôm trước, hôm nay trông nó có vẻ hiền hơn. Điện thoại rung, mình mở máy ra. 1 tin nhắn đến. Người gửi là Bé con.

"Anh đang ở đâu?"

Mình ngạc nhiên. Nhìn cái điện thoại, nhìn nó, rồi lại nhìn cái điện thoại. Chẳng lẽ lại có sự trùng hợp như thế? Mình nhắn tin lại xác minh.

"Em đến chưa?"

Điện thoại trên bàn con bé kia rung. Nó đọc tin nhắn, rồi lại hí hoáy nhắn lại. Mình tự cười, cầm lấy điện thoại đứng lên đi về phía nó.

Lần đầu 2 đứa gặp mặt, câu đầu tiên của bé con kèm theo cái vẻ mặt ngố không chịu được.

"Ơ, anh là ai?"



Ngày 30 tháng 4 năm 2011.



Mình cùng nhóm bạn đi Sa Pa. Rủ cả Trang đi cùng. Thằng Tùng cũng đi. Từ ngày mình và bé con gặp mặt, thằng Tùng cứ là lạ. Nó nói thẳng, nó không thích mình với Trang có quan hệ yêu đương gì cả. Mình cũng không nghĩ mình với bé con sẽ tiến đến mức ấy, vì mình coi bé con là em gái nhỏ, để mình cưng chiều. Thằng Tùng cũng gật gù, nhưng thái độ của nó vẫn tỏ rõ sự không bằng lòng.



Ngày 1 tháng 6 năm 2011.



Quốc Tế thiếu nhi. Bé con cứ nằng nặc đòi quà, mình cười xoa đầu nó. Thế là bé con lại giở cái chiêu bài làm nũng ra với mình, cái mặt xị xuống, cái môi bĩu ra, nhìn mình với ánh mắt nài nỉ. Mình mặc kệ. Cái trò làm nũng này chẳng bao giờ có tác dụng với mình, thế mà lần nào bé con cũng lôi ra sử dụng rồi thất bại thảm hại. Đúng là ngốc thật mà.



Ngày 27 tháng 7 năm 2011.



Đang ở nhà, bé con gọi điện giục mình ra mở cửa. Chẳng biết có việc gì mà tự nhiên lại đến nhà mình. Vừa mở cửa, bé con đã chui tọt vào trong nhà, tay xách 1 đống đồ lỉnh kỉnh.

Mình thắc mắc, bé con cười rồi bảo đây là ngày của đàn ông, vì thế nên hôm nay bé con đến để chúc mừng mình. (!!!). Mình bật cười, cái trò này chỉ có bé con nghĩ được.



Ngày 17 tháng 8 năm 2011.



Mình bị ốm nặng. Trời nóng như thiêu như đốt thế này mà lại viêm họng. Bé con đến thăm mình, mang đồ ăn thức uống đến bồi bổ. Nhìn bé con lụi cụi trong bếp nấu cháo cho mình, tự nhiên cay cay mắt. Mình sống 1 mình, Thảo không ở gần mình, những lúc ốm đau, cũng chỉ có 1 mình mình.

Ngửi thấy mùi cháo thơm trong bếp, tự nhiên lại liên tưởng đến Chí Phèo của Nam Cao. Bát cháo hành của Thị Nở làm Chí Phèo tỉnh ngộ, làm Chí Phèo cảm động. Còn bát cháo nóng hổi mà bé con đang làm trong bếp kia? Nó cho mình 1 cảm giác rất lạ.



Ngày 21 tháng 8 năm 2011



Tùng gọi mình ra quán cafe. Nó lảm nhảm cái gì đó mà mình là anh em tốt, nó thật sự tôn trọng mình , ...Mình biết thừa nó nói chuyện của Trang . Mình ngắt lời.

" Ông nói thẳng tôi nghe xem nào "

Nó cũng căng thẳng trả lời. Nó không muốn mình với Trang gần gũi với nhau như thế nữa. Nó lấy tư cách 1 người anh để cấm mình , lấy tư cách thằng bạn để khuyên bảo mình dừng lại. Nó bảo mình phải nghĩ đến Thảo. Tình bạn 7 năm của 2 đứa mình đừng để đổ vỡ. Dù sao Thảo cũng đã trao cả cuộc đời cho mình . Nó bảo anh em bạn bè với nhau, không đứa nào muốn bạn thân mình yêu em gái của mình cả. Nó bảo Trang còn nhỏ không hiểu chuyện, chẳng lẽ mình lớn như vậy cũng không hiểu? Mình chỉ ậm ừ nghe nó nói, mình biết chứ, nhưng tình cảm không kiềm chế được. Thật tình, mình không muốn xa bé con 1 chút nào.



Ngày 30 tháng 8 năm 2011.



Hôm nay là lần đầu tiên mình nói với bé con về Thảo. Mình nói thẳng, Thảo là người yêu mình, chúng mình yêu nhau được 7 năm rồi, mình đợi Thảo ra trường rồi sẽ kết hôn. Mình biết làm như vậy là tổn thương bé con, nhưng mình không nên để bé con hi vọng nhiều để rồi thất vọng. Bé con im lặng, rồi lấy lí do "Em phải đi học thêm" rồi tạm biệt mình. Nhìn cái icon xám xịt trên Y!h hiển thị "Bé Con's has signed out" mà lòng mình cảm thấy nặng nề khó tả.



Ngày 14 tháng 9 năm 2011.



Mình phải đi công tác 1 tuần, nhưng mới được 2 ngày đã thấy nhớ bé con rồi. Muồn gọi điện cho bé con, muốn nghe giọng bé con, nhưng ở đây không có sóng, mạng càng không. Cái cục gạch mình mang theo vô tác dụng nằm im lìm trên ghế, trong lòng bực mình kinh khủng. Nhớ bé con quá. Tự nhiên lại giật mình, đáng ra lúc này người mình nhớ phải là Thảo chứ. Tại sao lại là bé con? Một thằng đàn ông như mình đủ hiểu được mình đối với bé con là như thế nào.



Ngày 28 tháng 9 năm 2011.



Hôm nay là ngày cuối cùng, mình đang trên đường về nhà. Nhớ bé con phát điên luôn. Đúng 1 tuần không được gặp bé con, mình cảm thấy trống rỗng vô cùng. Ngồi trên xe mà lòng thấp thỏm không yên, chốc chốc lại lấy điện thoại ra dò sóng. Cuối cùng cái cục gạch trên tay cũng hoạt động được, suýt thì mình nhảy cẫng lên, vội vàng bấm số gọi cho bé con luôn. Mình nín thở, áp chặt cái điện thoại vào tai. Sau 1 hồi Don Nguyễn gào rú, cuối cùng bé con cũng nhấc máy, giọng ngái ngủ.

"Alô?"

"Bé con"

Mình tự nhiên gọi bé con bằng cái giọng cực sến.

"Anh Phong!"

Mình với bé con nấu cháo điện thoại đến khi máy hết pin, nhìn đồng hồ đã là 3h sáng. Thấy thương bé con quá, ngày mai còn phải đi học. Nhưng nghe thấy giọng phấn khích của bé con trong điện thoại, mình tự nhiên thấy ấm áp. Mình mượn máy 1 anh trong đoàn, nhắn tin bảo bé con đi ngủ. Trả máy rồi, mình ngả người ra ghế, tự nhiên nở nụ cười ngớ ngẩn. Vui quá, mình gắp được gặp bé con rồi.



Ngày 29 tháng 9 năm 2011.



Về đến nơi đã là 8h sáng. Mình lượn qua nhè cất đồ rồi phóng xe đến thẳng nhà bé con. Đến nơi mới ngớ người nhìn căn nhà im lìm, tự thấy mình điên, quên mất giờ này bé con đang đi học. Lại phóng xe về. Đi qua trường bé con, tự nhiên dừng lại, nghếch cổ nhìn về cuối tầng 4, phòng 406 - nơi mà bé con vẫn thường khoe là "lớp chọn", "gần nhà vệ sinh xa ban giám hiệu". Tưởng tượng đến cái mặt ngô ngố của bé con lúc ngủ gật, bất giác mình bật cười. Nếu có ai qua đường, thấy 1 thằng đàn ông đứng trước cổng trường cấp III cười 1 mình thì đó chính là mình. Chắc mình "tự kỉ" giống kiểu bé con hay nói rồi.



Ngày 20 tháng 10 năm 2011.



Hôm nay là sinh nhật bé con. Mình đã đặt quà cho bé con từ lâu rồi, là 1 cái nhẫn hình con heo, mắt mũi nhắm nghiền, dễ thương. Giống bé con vậy, suốt ngày chỉ biết ngủ. Hí hửng đi lấy nhẫn về, mình mân mê cái nhẫn trong tay tự cưởi 1 mình. Đột nhiên Thảo đi vào, mình giật mình, phản ứng đầu tiên là nhét vội cái nhẫn vào trong túi quần, giống như ông chồng ngoại tình bị vợ bắt gặp vậy. Thảo xách đồ vào bếp, hình như không nhìn thấy. Mình bỗng thở phào, rồi lại thấy thương Thảo, thấy khinh chính bản thân mình.

Bé con mời mình đi dự sinh nhật, mình kiếm cớ từ chối. Bé con giận, mình dỗ ngọt, 1 hồi mới thôi. Thật ra mình không bận gì cả, nhưng là vì Thảo, vì bé con. Hiện tại, mình là người yêu của Thảo. Tương lai, mình là chồng của Thảo. Mình không thể phụ lòng Thảo, phụ cả đứa con chưa ra đời của 2 đứa. Tùng nói đúng, mình và bé con là 2 thế giới khác. Mình không thích hợp với 1 thiên thần như bé con.

Đưa quà cho bé con đã hơn 11h. Nhìn gương mặt sáng bừng của bé con lúc nhận được cái nhẫn đáng yêu kinh khủng. Chỉ muốn ôm chầm bé con vào lòng, hôn lên đôi môi đỏ mọng kia. Nhưng lí trí đã ngăn mình làm việc ngu ngốc ấy. Mình chỉ im lặng, nhìn gương mặt hạnh phúc của bé con dưới ánh đèn đường, trong lòng trào lên nỗi chua xót khó tả.



Ngày 1 tháng 11 năm 2011.



Mình và Thảo cãi nhau - vì bé con. Thảo biết việc mình tặng nhẫn cho bé con, biết cả mình cảm thấy như thế nào vì bé con. Nhưng Thảo không chịu đựng được thái độ thờ ơ của mình. Thảo khóc rất nhiều. Mình cũng thương Thảo lắm, nhưng mình không biết nói gì, chỉ biết đứng im nhìn Thảo khóc. Thảo là người độ lượng, cô ấy cho mình thêm cơ hội nữa. Cô ấy bắt mình lựa chọn 1 trong 2 người : 1 là cô ấy, 2 là bé con. Nếu mình chọn bé con, cô ấy sẽ chấp nhận chia tay, sẽ không bắt mình phải chịu trách nhiệm. Cuối cùng, người mình chọn vẫn là Thảo. Mình không thể bỏ rơi 2 mẹ con cô ấy, không thể bỏ rơi tình cảm 7 năm của mình. Mình đã trưởng thành, mình phải có trách nhiệm. Tự thấy mình là thằng ********, là thằng tồi. Lúc mình nói ra câu "Anh chọn em", trái tim, cảm tưởng như có 1 bàn tay vô hình bóp nghẹt. Chưa bao giờ mình biết rằng, nói dối lại đau đến như thế.



Ngày 16 tháng 1 năm 2012.



Lại sắp đến Tết. Mình hạn chế online, điện thoại của bé con mình toàn nói bận, mình cũng không đến nhà Tùng chơi nữa. Khoảng cách giữa mình và bé con ngày càng xa, khoảng trống trong trái tim mình ngày càng lớn. Cũng phải thế thôi, chỉ có thế thì cả 3 mới được hạnh phúc. Làm thế là tốt cho bé con, tốt cho Thảo, và tốt cho mình.

Mình và Thảo cũng đã chọn ngày đính hôn. Bụng thảo cũng bắt đầu nhô lên, vì thế đi đâu mình cũng đi cùng Thảo. Tình cờ, 1 lần vào siêu thị xem đồ cho em bé với Thảo, mình nhìn thấy bé con. Đã lâu không gặp, tự nhiên nhìn thấy khuôn mặt ấy, trái tim mình như đứng lại. Mình đứng im nhìn bé con đang tươi cười với đám bạn. Nụ cười hồn nhiên ấy, mình nhớ lắm. Thảo bỗng kéo tay áo mình. Mình giật mình quay sang, bắt gặp ánh mắt trách móc của Thảo, mình ngượng ngùng không nói. Trong mắt thảo thoáng lên nét buồn. Thảo bỏ bộ đồ sơ sinh trên tay xuống rồi bỏ đi, mình đuổi theo. Hôm ấy, mình và Thảo lại cãi nhau 1 trận nữa.



Ngày 28 tháng 2 năm 2012.



Mình đưa Thảo về rồi quay về nhà. Mai là ngày đính hôn, hôm nay có quá nhiều thứ phải chuẩn bị. Mình lết xác về nhà, chỉ muốn nhanh chóng lao vào cái giường ấm áp đánh 1 giấc. Hôm nay thật sự thấy mệt mỏi.

Phóng xe lên vỉa hè, giật mình khi thấy đèn pha xe máy rọi thẳng vào cái bóng bé nhỏ đang co ro trước cửa nhà mình. Bé con ngẩng đầu nhìn mình, đôi mắt sưng húp. Mình tắt máy, chạy đến đỡ bé con dậy.

"Sao em lại ở đây?"

Bé con gầy đi quá. Mong manh, dễ vỡ, cảm tưởng như chỉ cần 1 cơn gió thổi mạnh 1 chút cũng có thể thổi bay bé con đi vậy. Bé con sụt sịt nhìn mình.

"Em tìm anh mà."

"Thế sao em không gọi cho anh báo trước để anh còn biết? Lạnh thế này sao lại ngồi ngoài này 1 mình? Em ăn mặc như thế này mà ra đường được à?"

Mình nổi giận vô cớ, lớn giọng quát bé con. Vì mình lo cho bé con. Trời lạnh như thế này mà chỉ mặc 1 cái áo khoác mỏng tanh. Thương bé con lắm. Mình cởi áo khoác ngoài, khoác lên người bé con. Gương mặt bé con tái nhợt, đôi mắt sưng húp lại long lanh nước mắt. Bé con ngước mắt nhìn mình, cái nhìn mà đến mình cũng không hiểu nổi.

"Em gọi cho anh, anh toàn kiếm cớ tránh mặt em mà."

Bé con nói. Giọng bé con nhỏ, yếu ớt, nhưng nó đủ để khiến cho mình như đông cứng lại. Bé con lại ném cho mình cái nhìn khó hiểu ấy. Mình lặng người, nhìn vào đôi mắt mà mình cứ nghĩ là thuần khiết như thiên sứ. Nhưng không ngờ, thiên sứ cũng biết buồn.

"Mai anh đính hôn với chị Thảo phải không?"

Mình lại im lặng. Bé con bình tĩnh đến lạ, khiến mình bỗng cảm thấy sợ. Bé con biết hết mọi chuyện rồi.

"Anh nói đi!"

Bé con hất mặt ra lệnh. Mình vẫn im lặng. Những lúc này, mình cảm thấy mình thật hèn hạ.

"Anh nói đi! Nói em nghe xem nào! Anh nói đi!!!"

Bé con vừa đấm liên tục vào người mình vừa nức nở khóc, nhưng chẳng có chút sức lực nào từ đôi tay yếu đuối ấy cả. Mình đứng im cho bé con đánh. Hèn hạ. Mình thật hèn hạ.

Bé con khóc nức nở. Cái áo mình vừa khoác cho bé con đã rơi xuống đất tự lúc nào. Đột nhiên mình đưa tay kéo bé con vào lòng, siết chặt lấy thân hình bé nhỏ không ngừng run rẩy của bé con, vùi mặt vào cổ bé con, nước mắt mình cũng trào ra. Mình không biết nói gì, chỉ biết lặng im nghe bé con khóc. Cuối cùng, khó khăn lắm mình mới thốt được 1 câu.

"Bé con, xin lỗi. Anh..."

Mình muốn nói "Anh yêu em", nhưng câu nói ấy chưa kịp nói ra đã bị nuốt lại. Một lần nữa, lí trí lại chiến thắng. Mình từ từ buông bé con ra, rút điện thoại gọi cho Tùng, bảo nó đến đón bé con. Bé con cũng thôi không khóc nữa, chỉ im lặng nhìn mình. Mình thấy ngượng ngùng trước cái nhìn ấy, mở cửa bảo bé con vào nhà, nhưng bé con nhất quyết không chịu. Mình lại nổi giận, túm cổ tay bé con lôi vào nhà rồi đóng rầm cửa lại. Bé con giãy dụa, mình thả tay, quay lưng về phía bé con nén giận. Cuối cùng cũng bình tĩnh được, mình khó khăn lắm mới nặn ra được 1 câu.

"Em vào trong ngồi đợi Tùng đến, ngoài trời lạnh lắm".

Đang định đi vào bếp, bỗng thấy ấm từng phía sau. Mình sững người, bé con ôm chặt lấy mình. Mình chỉ lắp bắp được gọi bé con.

"Bé con..."

Bé con vẫn ôm chặt mình, không chịu luôn. Mình phải dùng sức gỡ tay bé con ra, xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt bé con nhắc nhở.

"Ngày mai anh đính hôn rồi."

"Em biết." - Bé con lại ngước mắt nhìn mình. - "Nhưng hôm nay anh vẫn là người độc thân."

Mình chưa kịp phản ứng đã đông cứng người lại. Bé con kiễng chân lên, vòng tay qua cổ hôn mình. Nụ hôn của bé con, chẳng có tí kinh nghiệm nào cả, nhưng cũng đủ khiến mình tê liệt, giống như có dòng điện xẹt qua vậy. Mình cứ nghĩ lí trí mình kiên định, nhưng bức tường lí trí ấy đã bị bé con đánh đổ hoàn toàn. Lí trí không còn, dục vọng của 1 thằng đàn ông lại nổi dậy. Mình ôm chặt bé con, ngấu nghiến hôn bé con. Bé con hơi bất ngờ, mở tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng bé con ơi, em có biết là ánh mắt lúc ấy của em chỉ làm kích thích thêm ham muốn em của tôi không? Mình càng siết chặt lấy bé con, nỗi nhớ, tình yêu, sự đau đớn sau khoảng thời gian không gặp, mình dồn hết vào nụ hôn dành cho bé con. 1 lúc sau mình mới từ từ dời môi bé con, nhìn thẳng vào mắt bé con, khàn khàn cất giọng hỏi.

"Em có yêu anh không?"

Bé con mấp máy môi định trả lời, mình đã chặn lại bằng nụ hôn kèm theo câu.

"Anh yêu em."

3 từ đơn giản, cuối cùng mình cũng nói được. Mình lại hôn bé con, hôn mãnh liệt, da diết. Mình và bé con ngã ra ghế, 2 cơ thể quấn chặt lấy nhau. Mình mặc kệ, mình quên cả Thảo, quên cả đính hôn, quên cả khoảng cách giữa mình và bé con. Lúc này, mình chỉ muốn ở bên bé con, mình chỉ muốn duy nhất bé con. Mình và bé con trao nhau những nụ hôn nồng nhiệt, bàn tay mình cũng không yên vị, bắt đầu sờ soạng trên người bé con. Mình luồn tay vào trong áo bé con, bất ngờ rụt tay lại, đưa tay lên sờ trán bé con. Nóng quá!

"Sao người em nóng thế này?"

Mình lo lắng hỏi.

"Kệ đi."

Bé con không chịu, cứ níu cổ mình xuống. Mình kiên quyết từ chối, chạy vội vào nhà tắm, lấy 1 cái khăn mặt nhúng vào nước rồi vội vàng chạy ra. Bé con nằm trên ghế định nhổm dậy, mình ấn bé con xuống, đắp cái khăn ướt lên đầu bé con rồi lại sốt sắng đi kiếm thuốc. Bé con nằm im nhìn mình, không biết bé con nghĩ gì nữa.

Mình đưa thuốc cho bé con, bé con từ từ uống. Bé con sốt rồi. Thương bé con quá. Bé con uống thuốc xong, cả 2 đều im lặng. Mình ngồi thừ người, điểm lại những gì mình vừa làm. Đầu óc mình có vấn đề thật rồi sao? Mình lại liếc nhìn bé con, bé con cũng im lặng, hình như đang nghĩ cái gì đó. Mình khó nhọc lên tiếng.

"Ngày mai anh..."

"Em biết rồi."

Im lặng. Mình thấy mình thật hèn hạ, thật đê tiện. Mình vừa hôn bé con, nói mình yêu bé con. Bây giờ lại nói ngày mai mình đính hôn. Mày điên thật rồi. Mình vò đầu.

"Anh xin lỗi về chuyện lúc nãy."

"Không sao."

Lại im lặng. Tự nhiên mình thấy sợ cái khoảng im lặng này thế không biết.

Cuối cùng Tùng cũng đến, bé con nhanh chóng trèo lên xe nó, tựa đầu vào vai Tùng, quay mặt ngược phía với mình. Tùng nhìn mình, cái nhìn khó hiểu. 2 anh em nhà ấy, hình như cái nhìn khó hiểu là đặc thù trời ban tặng. Mình khẽ gật đầu với nó, Tùng nổ máy phóng đi. Mình nhìn theo ánh đèn xe ngày càng xa dần, đột nhiên muốn khóc. Bé con, anh xin lỗi. Anh thật sự xin lỗi.



Ngày 4 tháng 2 năm 2012.



Mai là ngày cưới, tâm trạng mình không tốt chút nào. Từ buổi tối hôm ấy mình không gặp bé con cũng không gặp Tùng. Mãi đến tận hôm nay, Tùng mới chủ động liên lạc với mình. Nó bảo hôm nay là đêm cuối cùng tự do của mình, phải nhậu 1 bữa. Thế là 2 đứa kéo nhau đi nhậu. Đàn ông con trai, rượu vào là dễ nói chuyện. Mình với nó cũng thế.

Tùng say, bắt đầu lè nhè chuyện vợ con, gia đình. Mình cũng ngà ngà, ậm ừ tiếp chuyện nó. Bỗng dưng nghĩ đến bé con. Lòng mình lại trùng xuống. Muốn hỏi về bé con, nhưng sợ Tùng không nói nên mình đành im lặng.

Mình uống thêm 1 ngụm rượu. Rượu vào đến cổ họng bỏng rát. Rồi mình hỏi Tùng.

"Nếu mày yêu 1 người mà không đến được với người ấy thì như thế nào?"

"Tao sẽ cầu mong cho người ấy hạnh phúc."

Tùng lơ mơ đáp. Mình bỗng bật cười.

"Mày điên à? Yêu thì phải giữ chứ."

"Mày điên thì có, mày yêu nhưng có giữ được đâu."

Mình thôi cười, nghĩ cũng đúng. Không phải là mình không giữ được, mà là mình chưa từng có được. Tự nhiên lại nghĩ đến Quỳnh Anh - cô gái mắc căn bệnh nan y ở chỗ Tùng.

"Thế giả sử, mày không đến được với Quỳnh Anh thì sao?"

"Mày đừng có nói linh tinh."

Tùng thấp giọng. Mình nằm bò ra bàn, lăn lăn cái chén.

"Tao chỉ hỏi thế thôi. Giả sử mà. Mày hiểu giả sử không?"

"Tao bảo mày đừng có nói linh tinh. Quỳnh Anh nhất định sẽ sống. Mày đừng có mà độc mồm độc miệng..."

Tùng túm lấy cổ áo mình gằng từng tiếng. Mình cười, đẩy tay nó ra, lại uống thêm 1 chén rượu nữa. Đột nhiên Tùng nghiêm túc nói.

"Cho dù mày không có người yêu, không có vợ, tao cũng không cho con Trang nhà tao yêu mày."

"Vì sao?"

Mình nhếch mép, tay mân mê li rượu.

"Tao đã nói rồi, chẳng thằng nào muốn bạn thân mình là người yêu em gái mình cả. Khi nào làm anh mày sẽ hiểu."

Mình gục hẳn xuống bàn, nước mắt lặng lẽ rơi. Hình như Tùng cũng khóc. Có lẽ bé con, Thảo cũng khóc. Mình là thằng tồi. Mai đã là người có vợ, mình phải tươi tỉnh lên mới đúng. Cái bộ dạng bây giờ của mình, có khác nào làm tổn thương Thảo không? Mình đã chọn Thảo, không thể quay lại được nữa. Vì vậy mình phải trung thủy với Thảo, phải làm tròn trách nhiệm của 1 người chồng. Còn bé con, bé con sẽ tìm được 1 người khác, có thể tốt hơn mình. Giống như Tùng nói, yêu 1 người là cầu mong cho người ấy được hạnh phúc. Mình cũng sẽ luôn cầu mong cho bé con được hạnh phúc.

Bé con, anh yêu em.



+++



Đoạn kết mình định để đến đêm tân hôn, Phong sẽ viết những dòng cuối cùng. Nhưng lại không nỡ, vì như thế Thảo sẽ là người bị tổn thương nhất.

Vì thế nên dừng lại ở đây.

Lơ lửng.

"Yêu một người là luôn cầu mong cho người ấy được hạnh phúc."

ST Suzzie
... Xem thêm
Thích
Bình Luận
Chia sẻ
Khách vãng lai
pisnoken
làm như vậy là đúng :)
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/08/2012
Khách vãng lai
hoahongtrang1986yb
TÌnh Cảm con người thật là ...............
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/08/2012
Khách vãng lai
midori_4688
đọc xong buồn quá, đã từng là 1 Bé con như thế 2zzz
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/08/2012
Khách vãng lai
bac_zero
Chốt 1 câu là : Mấy đời thịt chó không xương Mấy đời chơi net không vương tơ tình.
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/08/2012
Khách vãng lai
vuonghoangan_86
dài quá.đang phê mà nhìn thế này lại nản.............
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/08/2012
Khách vãng lai
tatcachilamo176
Đọc xong thấy giống tiểu thuyết quá , tưởng chừng chỉ có trên phim ảnh .
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/08/2012
Khách vãng lai
nttrung21
Nhật kí... ngày 12/8... quen em, càe, ăn trưa rui xem phim. Ngày 13/8 rủ em đi biển chơi... đêm đó là đêm đầu tiên.... Ngày 14/8 anh về nhà em ngủ trưa..... Ngày 15/8 em đến nhà anh ngủ chiều... ngay 16/8............ =)) Hay không? :"> :P
Xem thêm
Thích
Trả lời
16/08/2012
Khách vãng lai
mo_nhon
Lấy phải ông chồng nthe thì chết mất :(
Xem thêm
Thích
Trả lời
16/08/2012
Khách vãng lai
not_me
Nếu tớ là cậu thì tớ cũng phải làm vậy :( tất nhiên vẫn dõi theo nhóc kia :)) Yêu một người là luôn cầu mong cho người ấy được hạnh phúc, câu này chí lý.
Xem thêm
Thích
Trả lời
21/03/2012
Khách vãng lai
nguoidaukho
Không đến được với người mình yêu cũng chỉ vì đứa con !Các bác thấy dại chưa, nhớ giữ gìn cẩn thận nhé !
Xem thêm
Thích
Trả lời
21/03/2012
Khách vãng lai