Em sẽ gọi anh là MƯA nhé ?! [♥]
Câu chuyện bắt đầu từ một đêm mưa rả rích lành lạnh đầu tháng 11, anh vẫn ngồi trên công ty, chắc cũng phải 11h đêm rồi, chỉ có mình anh ở lại, hút thuốc và nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính, thỉnh thoảng một vài cơn gió lạnh lại thổi qua khe cửa. Anh biết giờ này em sẽ online, Anh biết vậy và mong chờ giây phút đó để được gặp em, từng giây, từng phút một…
- Anh ah, anh ngủ chưa ?
- Chưa, anh biết em sẽ online mà …
…
Anh cũng không nhớ rõ khi đó hai đứa đã nói những chuyện gì nữa, cũng quanh quẩn chuyện công việc, chuyện cuộc sống, vậy thôi. Có lẽ khi đó chúng ta chưa yêu em nhỉ ? Chỉ là những người bạn cô đơn và tìm đến nhau để sẻ chia,…
…
- Anh ah, em gọi anh là Mưa nhé ??
- Sao lại gọi vậy ? Mưa thì lạnh lắm !
- Không, với em MƯA KHÔNG LẠNH, MƯA RẤT ẤM ÁM !
….
Có lẽ đó là khởi nguồn tất cả ! Trái tim anh cũng cảm thấy ấm áp vì có một người bạn đồng cảm và quan tâm đến anh, đã lâu lắm rồi anh mới có cảm giác ấm áp đó…
Em còn nhớ không ? Sau ngày hôm đó, chúng ta đã ngồi với nhau thật lâu trên ban công tầng thượng, bên cạnh là bầu trời đêm cao rộng, không gian thoáng đãng, trữ tình. Không còn qua mạng nữa, anh được ngồi gần bên em, cùng sẻ chia những nỗi buồn, nỗi cô đơn và cả những niềm vui trong cuộc sống. Đó là những phút giây hiếm hoi bình an và hạnh phúc, hạnh phúc khi được ở bên em…
Và đã có một vài biến cố lớn đã xảy ra trong thời gian đó, nhưng anh không muốn kể lại. Vì lúc đó em đã phải khóc rất nhiều… Điều quan trọng là chúng ta đã luôn ở bên nhau, cùng nhau vượt qua những khó khăn đó, phải không em ?!
Rồi chúng ta trở thành một đôi ! Một đôi thật hạnh phúc tới mức: có những phút giây, anh dường như choáng ngợp, dường như không tin rằng mình lại may mắn có được em. Anh vẫn nhớ khoảnh khắc trên cầu Long Biên hôm ấy: hoàng hôn ngọt ngào như giọng hát của em, giữa không gian lộng gió, khuôn mặt em rạng ngời, xinh đẹp và hạnh phúc !
Em có một mong muốn, đó là những ngày cuối tuần được về thăm gia đình, và chúng mình đã thực hiện đúng như vậy. Các ngày trong tuần đi làm, cuối tuần khi thì về bên “nội”, khi lại về bên “ngoại”, cứ như hai đứa đã là một đôi vợ chồng thực sự rồi. May mắn là cả hai bên gia đình đều ủng hộ và vun đắp cho tình yêu đôi mình.
Vậy đó, cuộc sống đôi khi đẹp như mơ vậy lại khiến ta lo lắng, vì cuộc sống là không hoàn hảo. Êm đềm và suôn sẻ bao giờ cũng ẩn chứa những mối nguy mà ta đâu thể lường hết được. Anh đã mường tượng, đã lo lắng nhưng rồi cũng chẳng ích gì…
Tạm gác những lo lắng sang một bên, anh lại nhớ về những ngày hai đứa rong ruổi về quê. Bao ngày dù nắng hay mưa, hai đứa đều ở bên nhau, khi may mắn gặp hôm thời tiết đẹp, em dang tay trên con đường lộng gió, không ngừng hát say sưa, em mê hát, còn anh mê…giọng hát em… chắc em không để ý đó thôi, anh luôn cười hạnh phúc khi nghe em hát
Còn những ngày mưa, hai đứa ngồi sát bên nhau, anh thì lo em lạnh, em lại lo cho anh,… có khi còn bắt anh dừng xe, lồng cả hai áo mưa vào để tránh gió rét, mưa lạnh thật, nhưng lúc đó trong lòng ấm áp biết bao !
Thế rồi có lần về quê, hai đứa phải ra Hà Nội trong đêm, mẹ đưa thêm tiền để em trang trải thêm việc học (Em vừa đi học, vừa đi làm). Chỉ đi được một đoạn, cơn mưa từ đâu dần kéo tới, ngày một nặng hạt,… chợt anh nghe thấy tiếng em khóc… tiếng khóc lớn dần. Anh vô tâm hỏi vì sao em khóc, em nghẹn ngào: Em thương bố mẹ tới giờ vẫn vất vả vì em ... Tim anh lúc đó cũng thắt lại, thương em và cả ngượng ngùng nữa vì anh chẳng thể làm được gì ngoài mấy lời động viên… Tiếng mưa cứ rào rạc rơi trong đêm…
Em nghỉ làm, tập trung cho việc học, anh cũng nghỉ làm ở công ty lúc đó để tìm một con đường mới, dù quyết định đó thật liều lĩnh. Nhưng đúng là thử thách của ông trời…
6 tháng sau đó anh vẫn trắng tay…
6 tháng sau đó anh đã dành ít quá ít thời gian cho em, để em luôn cảm thấy cô đơn, buồn chán và thất vọng mà anh không hề hay biết.
6 tháng sau đó, anh hút thuốc trở lại dù đã bỏ được khi yêu em, em đã phản ứng rất mạnh khi biết anh lén lút hút trộm thuốc…
6 tháng sau đó anh chỉ chứng minh được một điều rằng anh là một người kém cỏi…
6 tháng đó em vẫn ở bên anh để cho anh một cơ hội, nhưng anh đã không thể giữ được cơ hội đó…
….
Và vì thế em đã ra đi… Tình yêu đâu có đẹp như trong phim em nhỉ ?!! Tình yêu còn bao gồm rất nhiều yếu tố, như là kinh tế, đừng trách nó phũ phàng, vì nhờ có nó mà ta phải tiến bộ, phải nỗ lực hết mình. Nếu không có điều đó, đâu có gì để ta chứng minh rằng tình yêu đó ta dành cho nhau là thật phải không em ?
Ngày hôm nay lại mưa em ah, nhưng cơn mưa chiều nay lạnh quá, lạnh cả trong tâm hồn, em đã xa anh hơn 3 tháng rồi… Cứ gọi là số phận đi, rằng số phận vẫn chưa cho anh đứng thẳng dậy, chưa cho anh cơ hội để anh có thể cho em một cuộc sống tốt, dù anh đã nỗ lực hết mình. Nhưng anh sẽ làm được điều kỳ diệu bởi vì anh yêu em rất nhiều ! Hà Nội, ngày… tháng… năm…., Yêu và Nhớ em nhiều !
nhocc0nĐã từng như thế , cũng hạnh phúc ngập tràn ,tưởng như chẳng có j ngăn cách nổi vì đã có những thứ lớn hơn cả ty , cả thương cảm . n0 người thay đổi quá nhanh , đam tâm bước quay đi . =((
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/11/2011
Đăng
November.raina tks e đi
a đi đi e ở lại với chủ top;))
thanks rồi.nhưng thôi chả dây vào ko vợ lại loạn lên
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/11/2011
Đăng
giotnuocsuong2 người ở lại chơi đê.làm cái câu thanks mà ko được;))a tks e đi
:-w đi chỗ khác chơi thui :-*
a đi đi e ở lại với chủ top;))
Xem thêm
Thích
Trả lời
11/11/2011
Đăng
November.rain:-w đi chỗ khác chơi thui :-*
2 người ở lại chơi đê.làm cái câu thanks mà ko được;))
Xem thêm
Thích
Trả lời
11/11/2011
Đăng
mua_dem_hnb-(b-(b-(b-(b-(b-(b-(b-(b-(
:-w đi chỗ khác chơi thui :-*
Xem thêm
Thích
Trả lời
11/11/2011
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất