tuanphong79Hẹn yêu anh vào một ngày không quá gần, không quá xa xôi.
là khi số dương đã thôi rồi/ nhân gian chả còn ai nhớ nữa, đường về âm phủ quớ xa xôi.....
sangpham94Đừng bao giờ cố níu giữ một người khi bạn không còn cảm giác bình an bởi chúng ta không thể ở cạnh một người mà ngày nào bản thân cũng nghĩ đến việc từ bỏ!
Xem thêm
Thích
Trả lời
23/06/2014
Đăng
sangpham94Khi bạn có thể rời xa một người, bạn có thể nhận ra tình yêu chẳng phải là thứ cao siêu như những gì mà ta thường nghĩ và lẽ dĩ nhiên nó không phải là tất cả. Có nó, cuộc đời của bạn thêm một mảng màu, không có nó, bầu trời của bạn vẫn rất xanh, vì sẽ có những mảng màu đẹp đẽ hơn thay thế! Trong cuộc đời này, đừng coi ai đó là một ngôi sao có thể phát sáng, hãy tự tỏa sáng trên bầu trời của bạn để nó rực rỡ hơn những ngôi sao kia.
Xem thêm
Thích
Trả lời
23/06/2014
Đăng
sangpham94thân mình quá nhiều đấy thôi! Tôi sợ cô đơn, tôi sợ tổn thương, tôi sợ mình chẳng sống nổi với những kỉ niệm của anh cứ hiện rõ mồn một mọi nơi trong cuộc sống của tôi. Ừ, chỉ là do tôi mà thôi. Thời gian trôi qua, cuộc sống quay cuồng, khi tôi thanh thản bước ra khỏi cuộc đời của anh, là lúc bắt đầu tôi có những niềm vui mới, những điều tuyệt vời khác tôi đã bỏ lỡ, khi anh chẳng còn là mối bận tâm nào đó của tôi nữa, là lúc tôi có thể tự trả lời những câu hỏi mình đặt ra không chút lưỡng lự. Có tiếc không? Không! Có nhớ không? Không! Có còn yêu không? Không!
Xem thêm
Thích
Trả lời
23/06/2014
Đăng
sangpham94Cho đến lúc tôi nhận ra rằng, tôi đang giữ anh cho sự ích kỉ của bản thân mình, tôi đâu có yêu anh, tôi yêu bản
Xem thêm
Thích
Trả lời
23/06/2014
Đăng
sangpham94Khi một người đối xử không tốt với bạn, bạn thường trông chờ vào quả báo rơi xuống đầu họ để cảm thấy hả hê. Nhưng thực tế quả báo sẽ không đến sớm như ta tưởng. Nó chỉ đến khi lòng hận thù đã trôi xa, khi đối với bạn họ chẳng còn là nỗi bận tâm, khi mọi thứ đã được cho đi nhẹ hẫng. Và giây phút họ nhận quả báo, bạn không những không hả hê, mà còn cảm thấy thương xót. Đó mới thực là quả báo. Vì sự trừng phạt lớn nhất trong mối quan hệ giữa người và người là lãng quên!
Xem thêm
Thích
Trả lời
23/06/2014
Đăng
sangpham94Vì đơn độc và cô đơn. Chỉ vì không thể tưởng tượng nổi cuộc sống của tôi sẽ thế nào khi không có anh bên canh, vì người ra đi nhưng những kỉ niệm thì vẫn mãi ở đó, nguyên vẹn trong tôi, vì tôi như cây tầm gửi sống kí sinh cảm xúc trong anh, tôi vui tôi buồn đều vì anh. Ừ, vì có lẽ tôi đã từng yêu anh quá nhiều, đã từng tổn thương, đã từng có cảm giác tội lỗi giày vò mình, đã từng ngụy biện cho chính bản thân mình để tin anhh và bất chấp yêu anh. Ừ, vì tôi đã sợ một cái rụt tay để lại mình chới với độc hành trên con đường đã chọn.
Xem thêm
Thích
Trả lời
23/06/2014
Đăng
sangpham94Vì tình yêu ư? Vì yêu, tại sao tôi không thể trao sự tin tưởng tuyệt đối nơi anh, khi tôi vẫn luôn ngốc nghếch trẻ con giữ cái bản tính cố hữu bướng bỉnh cố chấp của mình chẳng một chút thay đổi. Tại sao tôi không còn tìm được cảm giác bình yên nơi anh, tại sao tôi mệt mỏi, ngổn ngang và bất an đến thế. Và rồi, tôi cứ ngang ngược, chống chế, cứ cố gắng đẩy anh ra xa, cứ làm tổn thương nhau bằng những lời nói cay nghiệt, để khi quay ngoắt đi, anh nhìn tôi một bằng một cái nhìn lạnh lùng và nhẫn tâm. Tôi không thể yêu một người mà trong đầu luôn nghĩ đến việc đẩy họ ra xa. Không phải vì yêu!
Xem thêm
Thích
Trả lời
23/06/2014
Đăng
sangpham94Tôi đã tự hỏi mình tôi giữ anh lại vì điều gì?
Xem thêm
Thích
Trả lời
23/06/2014
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất