Sản Phẩm Trong Giỏ Hàng
Tổng Hóa Đơn: VNĐ
Chương 1: "Nước mắt đàn bà che dấu nhiều cạm bẫy" [r24)]
Câu truyện 7 thực 3 hư, các bác đọc chớ ném gạch [r2)]
Tên nhân vật đã được thay đổi, tất cả sự trùng hợp đều không cố ý =))
Biết các bác MR thích ngắn gọn nên em cố ngắn gọn hết sức. Bác nào cần chi tiết, pm em cho bản gốc :D
@compact: anh vào mà nhận hậu quả của thằng em sau sự vụ "tình phụ ngoại tình..." gì gì đấy của anh. Em mới NGHĨ ra và viết ;))
@banggia8x: gửi chàng, em chưa 1 lần thất hứa dù phận nữ nhi :x
===============================================================================
11h kém, mệt mỏi bò 4 chân lên giường….Rengggggggg … Renggggggggg … mơ màng vớ cái 1202 bản gờ lô bồn, hóa ra là t Tâm gọi. Nghĩ bụng, giờ này mà cái thằng sida này còn gọi, có biến rồi đây.
Ngủ chưa, nhậu đi…
- Điên ah! 12h đêm rồi, mai t còn có việc đi sớm – Tôi càu nhàu
Không điên đâu, lên đây đi, có người này m gặp sẽ không hối hận … 1 em chân dài đang chờ m ;))
Ậm ừ chưa kịp nói, Tâm cúp máy kèm theo câu cuối: “Ra đến PXL alo t, nhanh và luôn đi BC”. Thế là đi, đi không do dự, vừa đi vừa ngẫm, người xưa quả không sai
Anh hùng không qua ải mỹ nhân
Mà tiểu nhân lại càng không thể ;))
Thấy mình đúng là … chân tiểu nhân :)).
Ngửa mặt nhìn trời nghĩ, mình tu mà đời có tha??? Cúi mặt nhìn đồng hồ, hơn 1h, gọi cho t sida, nó chỉ vòng vòng rồi cũng đến nơi. Ngồi vào bàn ... Nhanh chóng liếc sơ từ dưới lên (khổ, tôi có cái bệnh nhìn phụ nữ từ gót chân lên). Giày baby đen (hình như là vậy), vớ đen, mini jup đen, sơ mi công sở trắng, tóc tém … cân đối. Đứng hình mất … nửa giây:
- Anh lên muộn thế, còn nhận ra e ko? – Em hỏi
Cảm thấy hơi sượng và ko còn vui như vừa nãy. Chưa trả lời, tôi rót đầy ly, 50% một mình, nhẹ nhàng đáp:
- Người xưa mà, sao có thể quên được...
...
Một chút về em và tôi.
Lớp ít con gái, em làm lớp trưởng, tôi thảo dân hay bỏ giờ đi với đám nhà lá chơi game. Hơn 4 năm học, 3 năm quen nhau, em chỉ tóc ngang vai, cặp kính cận, jean + sơ mi / thun vậy mà không ít ruồi đong đưa, cả khóa trên lẫn khóa dưới. Với tôi, em chỉ duyên với cái lúm đồng tiền, bù cái dáng ‘thon’ và cao O:-). Duyên số thế nào tôi và em quen nhau – năm 2. Sau mấy năm quen nhau em mới nói: “Em thích anh vì a chẳng đẹp trai :-w, như người dở hơi, lúc lạnh lùng lúc nồng nhiệt …”. Tôi không nhớ rõ nhưng em từng kể: “Một lần, hơn 7h sáng, đầu tiết 1, thày đang giảng bài, anh đi vào lớp không cặp không viết không sách vở, cứ thế chào thày và đi vào lớp, tay đút túi quần, đầu tóc như quạ đánh … Em thích anh từ dạo đó ^^”.
Tốt nghiệp, chúng tôi chia tay trong im lặng sau mối tình sinh viên 3 năm trong sáng. Ngồi đây viết những dòng này, chợt tiếc…yêu em 3 năm chỉ mong em dại 1 h >:).
Ba năm quen nhau, đôi lần đi chơi xa với cả nhóm, 2 đứa ở cùng phòng. Rồi những tối lễ tình nhân, Noel, tết mình em ở nhà … Chưa một lần tôi và em đi quá giới hạn, chỉ là những cái ôm ghì xiết, những lần chạm môi nồng nhiệt và ướt át. Tất cả chỉ tôi và em biết, bạn bè hỏi chúng tôi chỉ cười.
(Đến giờ vẫn không hiểu sao hồi đấy tôi đắc đạo đến thế [r24)] )
May quá, khuya rồi vẫn còn xe, tôi và em cùng về - vẫn chút gì cách xa. Trời mưa lất phất, em và tôi đều im lặng …
…
- Sao hồi đó anh không hỏi?
- Hỏi gì?
- Lúc em nói chia tay … Anh chỉ im lặng để em đi, nếu anh níu kéo thì e đã không thế…
- Yêu đâu cần lý do, vậy chia tay có cần lý do??? Ba năm không lẽ em không hiểu chút gì về anh…
- … anh vẫn thế, có khi nồng nhiệt tình cảm, lúc lạnh lùng lý trí … em sợ sự bình tĩnh của anh trong mọi chuyện …
- Đó là lí do em ra đi??? Anh tin là không, chỉ là vì anh không muốn níu kéo thứ không thuộc về anh …
- Anh có nghĩ mình có thể quay lại …???
Tôi quay sang em, dưới ánh đèn hắt ra từ phòng tắm, em nằm nghiêng trông thật đẹp. Không hiểu vì bia hay vì câu nói của em, tôi thấy em đẹp hơn bao giờ hết … Kéo em lại gần hơn, tôi khẽ hôn lên má, nơi có lúm đồng tiền – em nhắm mắt....
Khoảnh khắc đó, tôi thấy người nóng ran, ôm chặt, tôi cảm nhận từng nhịp thở nơi *****g ngực em … Tưởng chừng chẳng còn gì để ngăn cách …"It's H's things" - tôi nhớ đến 1 câu nói trong Twillight
- … Em ngủ đi [r24)]
Buông em ra, tôi nhẹ quay sang bên. Cả 2 im lặng … tôi với điện thoại cùi bắp, đặt báo thức, youtube – Khóc Cho Người Đi (ĐVH)
“…Người tình ơi ta đã không sống được với nhau
Thì đành chia tay những giấc mơ mà thôi…”
....
Ôm tôi từ sau lưng … Em khẽ khóc
- Anh ah…
- Em ngủ đi - Tôi cắt lời em - Anh thấy em mệt rồi! (Hôm sau ngồi với t Tâm mới biết trước khi đi với bọn tôi, hình như trong quán karaoke em với 2 cô bạn khác đóng hết 1 khung K - Dạo này tha hóa quá :-O)
…
Rengggggggggg….Renggggggggg….. Tôi cựa mình dậy, em vẫn còn ngủ - vô tư đến thế là cùng. Tôi tắm, không kịp về nhà thay quần áo, đành phải jean+thun mà đi lên gặp khách hàng. Lại giường, tôi ngồi xuống lay nhẹ, em mở mắt
- Mặc jip mà ngủ ngon thế, sao không … - Tôi đùa
- Nham nhở i như ngày nào, hỏi sao giờ vẫn ế hehe. Em nhức đầu quá ~X
- :-w, thôi anh đi, trễ giờ mất. Em nằm nghỉ khi nào khỏe rồi về cũng được …
Trả tiền phòng, tôi chạy nhanh đi mua bịch sữa mang lên cho em.
- Em uống giã bia, đỡ nhức đầu.
Tôi vội quay đi, đứng ở cửa phòng, em kéo tay tôi nói “Anh chưa trả lời câu em hỏi hôm qua…”
- Em vào nghỉ đi, trông em vẫn còn mệt, anh đi đây, lúc khác mình nói chuyện…
…
Sáng thứ 7 đường phố vẫn tấp nập người người xe xe, tôi nhẩm lời 1 bài hát
“…loved you with a fire red, now it’s turning blue and you say
Sorry like an angel heaven let me think was you…”
Có lẽ không sai, người ta chẳng thế yêu 2 lần … với 1 người
Đến giờ tôi vẫn chẳng hiểu mình làm thế là đúng hay sai??? có chăng, tôi chỉ muốn dành cho em một điều đặc biệt, người con gái đã qua đời tôi. Với tôi, em là 1 trang trắng ... chẳng phải vì tôi không còn nhớ gì về em, chỉ là vì tôi muốn dành chút gì đó tinh khôi về em - tình yêu nơi tôi từng đặt trọn niềm tin :x
===============================================================================
Chân tiểu nhân hay ngụy quân tử ... hạ hồi phân giải [r2)][/FONT]
