Nếu cuộc đời này là một chuyến tàu, thì chắc sẽ có rất nhiều sân ga. Nếu cuộc đời này là giống như đường ray, thì người làm ở trạm điều hành cũng chắc sẽ rất mệt mỏi vì có quá nhiều đoàn tàu xuôi ngược. Cơ hồ lúc ấy, số phận sẽ đóng vai người điều chuyển, cho từng con tàu cập bến mỗi khoảng xuống lên nhịp đời.
Có rất nhiều người sinh ra vốn đã để đi xa, sinh ra vốn đã để cho số phận gán vào mình những toa nối, mải miết tháng ngày trên những chặng đường xa lạ. Cũng có những người tự chọn cho mình cuộc đời của con tàu, chẳng bao giờ thấy đủ để dừng lại mãi mãi ở một nơi nào đó. Dù là số phận trao cho hay tự mình nhận lấy, thì đoàn tàu vẫn cứ chạy, không phải vì không có sân ga, mà đơn giản là vì tàu thì sẽ không dừng.
Có rất nhiều người sinh ra vốn đã để làm sân ga. Sân ga chỉ ồn ào tấp nập rất nhanh khi đoàn tàu cập bến rồi rơi thõng vào bóng tối, rơi thõng vào im lặng.
Cuộc sống thường chẳng mấy khi được như ý muốn, những điều ao ước hiếm khi nắm trọn trong tầm tay. Phàm đã là sân ga thì luôn muốn giữ chân những con tàu nhưng không hề biết hoặc cố tình quên mất rằng sẽ chẳng có chuyến tàu nào ở lại mãi mãi. Sống trên đời cũng vậy, đôi lúc ta gắng hết sức mình để níu giữ một người ở lại mà quên mất rằng nếu người ta muốn đi thì sớm muộn gì cũng sẽ rời xa.
Đã là con người thì ai cũng sợ đau, bởi thế cho nên luôn muốn delay nỗi buồn, mà không biết rằng cứ qua thêm một ngày, nỗi buồn sẽ kết thêm khắc khoải. Cố gắng làm chi giữ những thứ không thuộc về mình, cố gắng làm chi buộc chân kẻ lữ hành?
Bàn tay này vốn đã nhỏ, thì mong sao níu áo người muốn xa?
S.E.OVà có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây.