Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
***
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
------------------------------------------------------------------------------
2)Hình ảnh cuộc đời
Ngày kia, nhà tỷ phú nọ mang cậu con trai duy nhất về nơi thôn dã với ý định để cho con tìm hiểu và so sánh với cuộc sống nghèo nàn của người dân quê. Hai cha con sống hai ngày tại một làng xóm xa xôi nơi mà người ta cho là có đời sống khó khăn. Sau khi trở về nhà, người cha hỏi người con:
- " Con thấy cuộc đi chơi ra sao?"
- " Cuộc đi thích thú lắm" người con trả lời.
- " Con có thấy cuộc sống của người dân quê không?"
- " Dạ, có"
- " Con nhận thấy gì trong cuộc sống của họ?"
- " Con nhận thấy chúng ta chỉ có mỗi một con chó, mà họ thì có tới bốn con. Chúng ta chỉ có một hồ bơi nhỏ ở giữa vườn, còn họ thì có cả một nhánh sông chảy mút mùa. Chúng ta phải nhập cảng những chiếc đèn để treo trong vườn mà họ thì không cần đến vì họ có đầy sao chiếu sáng lúc ban đêm. Tại chỗ ngồi chơi trước nhà, chúng ta chỉ có thể nhìn tới bức tường ở cổng trước mà thôi, còn họ có thể ngồi nhìn xuốt tới tận chân trời. Chúng ta chỉ có một khoảng đất để sống quanh quẩn ở đó, còn họ có cả một khoảng đồng ruộng thẳng cánh cò bay. Chúng ta phải có người ở để giúp việc chúng ta, còn họ thì không cần, họ tự lo lẫn cho nhau. Chúng ta phải bỏ tiền đi mua đồ ăn, còn họ trồng lấy và tự túc về thực phẩm. Nhà chúng ta phải có tường bao quanh để bảo vệ chúng ta, còn họ thì không cần vì họ có những bạn tốt để đùm bọc lẫn nhau."
Trước những lý luận của người con trai, người cha đã không nói nên lời.
Người con nói tiếp : " Con cám ơn cha đã mang con đi du hành để tỏ bầy cho con thấy chúng ta đang có một cuộc nghèo nàn như thế nào!"
* * *
Ở đời, chúng ta thường quên đi những gì chúng ta đã có và đang có, mà chỉ nghĩ tới những gì chúng ta không có và chưa có.
Những vật không đáng giá của người này chính là những vật mong uớc của người kia. Đời là như vậy!
Hạnh phúc sẽ đến, nếu chúng ta biết ghi nhận những an lạc tràn trề chúng ta đang có, thay vì chỉ nghĩ đến mộng uớc muốn có thêm.
Hãy tận hưởng những gì chúng ta đang có, nhất là những đồng bào, bạn bè, thân quyến đang có chung quanh ta.
------------------------------------------------------------------------------
3) Người thợ xây cất.
Người thợ mộc già nọ làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu lâu năm cho hãng thầu xây cất nọ. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình. Tuy không còn có đồng lương nhưng ông ta muốn nghỉ ngơi để an hưởng tuổi già.
Hãng xây cất cũng vô cùng luyến tiếc là sẽ thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị với ông cố gắng ở lại giúp hãng xây cất một căn nhà chót truớc khi thôi việc. Ông ta nhận lời. Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua quít, xây cất căn nhà với những vật liệu tầm thường kém chọn lọc miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.
Mấy tháng sau, khi căn nhà làm xong, Ông đuợc ông chủ hãng mời tới, đưa cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói : “Ông đã phục vụ rất tận tụy với hãng nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hãng, hãng xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!”
Thật là bàng hoàng. Nếu người thợ mộc biết là xây cất căn nhà cho chính mình thì ông ta đã làm việc cẩn thận và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông tự biết và nay thì ông phải sống với căn nhà mà chỉ có riêng ông biết là kém phẩm chất.
Lời bàn : Câu chuyện này cũng giống như chuyện đời của chúng ta. Chúng ta giống như người thợ già kia thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối của mình trong quá khứ, thì chúng ta thấy mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó. Đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay. Hãy xây dựng đời mình một cách đúng đắn.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
4) Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.
Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.
Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.
Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.
Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.
Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.
Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?
Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.
Bố bảo “Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo “quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.
Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày
Cho đến tận bây giờ, sau gần 2.000 năm, những triết lý trong cách hiểu lòng người khác của Gia Cát Lượng vẫn mang đầy tính thực tiễn giúp cho không ít nhà lãnh đạo thành công trong việc hiểu người và dùng người.
Vì vậy, để giúp các bậc “chính nhân quân tử” hiểu thấu được lòng người, Gia Cát Lượng đã viết riêng một chương có tên là “Tri nhân” (hiểu người) cho bộ sách Tướng Uyên của mình trong đó ông đưa ra 7 cách để hiểu được lòng người khác như sau:
1. Đem điều phải lẽ trái hỏi họ để biết chí hướng.
2. Lấy lý luận dồn họ vào thế bí để biết biến thái.
3. Lấy mưu trí trị họ để trông thấy kiến thức.
4. Nói cho họ những nỗi khó khăn để xét đức dũng.
5. Cho họ uống rượu say để dò tâm tính.
6. Đưa họ vào lợi lộc để biết tấm lòng liêm chính.
JukulCoffeeTruyện cổ tích má viết
_____________________________________________
Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị hai tôi, lúc đó mới lên mười. Tôi, đứa con gái thứ hai, lên tám ốm quặt quẹo. Sau nữa, thằng Thành, năm tuổi, tròn như củ khoai ngơ ngác đi tìm mẹ suốt ngày. Hai năm sau cha tôi tục huyền với người phụ nữ con nhà gia thế, một phụ nữ đẹp mới 27 tuổi. Chúng tôi gọi người này là “má”.Mẹ
Cha đi làm từ sáng đến tối, giao phó toàn bộ việc chăm nom con cái cho má tôi. Má làm trăm thứ việc không mấy khi ngơi tay. Chị em tôi no đủ, sạch sẽ, nhà cửa chúng tôi gọn gàng, bữa cơm dọn lên lúc nào cũng nóng sốt.
Cha tôi chung sống với má sau được ba năm thì đau nặng rồi mất. Lúc sắp ra đi, cha không còn nói được chỉ nhìn má tôi rồi khóc. Má lúc đó trẻ quá, đẹp quá lại chẳng phải má ruột của chúng tôi…
Cha vừa nằm xuống được mươi ngày đã có người đến đòi xiết nhà, xiết đồ. Gia đình nhà má khăng khăng bắt má về gả chồng. Rồi một ngày kia má kêu bán nhà, trả hết nợ rồi lặng lẽ dắt díu chúng tôi đi. Đó là năm 1978. Chúng tôi ở đậu nhà người chị họ xa của má, gọi là dì tư Tím.
Dì làm nghề ướp cá, bán cá, dì góa bụa và nghèo khó. Căn nhà của dì không khác hơn cái chòi canh dưa là mấy, vậy mà còn chứa thêm má và bốn đứa chúng tôi. Dì tư Tím đem biếu ba con gà mái dầu cho một người quen để xin cho má một chân hộ lý trong bệnh viện đa khoa.
Hằng ngày, má dậy từ 3g30 sáng, vào bệnh viện nấu nước, châm nước cho những bệnh nhân dậy sớm rửa mặt, pha sữa, pha trà để kiếm thêm chút tiền còm mua sách vở cho chị em tôi đi học. Sáu giờ má tất tả về nhà lo cho chúng tôi ăn sáng và đến trường.
Bảy giờ má trở lại bệnh viện lau cầu thang, lau sàn, cọ rửa nhà vệ sinh, thay trải giường cho người bệnh, gom rác đem đi đốt… Sau năm giờ chiều, má còn nhận giặt thuê quần áo cho những bệnh nhân khá giả. Đến tám giờ tối má mới về đến nhà, mệt rã rời.
Hôm nào mưa gió má về sớm hơn. Má mua về cho chị em tôi mỗi đứa một trái bắp nướng hay một túi đậu nành rang thơm...
Xem thêm
Thích
Trả lời
26/08/2014
Đăng
JukulCoffeeCó vợ thật là tuyệt !
Đang say giấc nồng, anh nghe thấy tiếng “Hòang tử bé” oe oe khóc. Lồm cồm bò dậy, mắt nhắm, mắt mở, ôm con vừa cưng vừa nựng, con lại khóc dữ hơn. “À, nhớ ra rồi”, bỗng mắt anh sáng quắc như thể vừa phát minh ra điềugì vĩ đại.
Anh vội mở tủ đồ của con. Loay hoay một hồi tìm tìm, kiếm kiếm, anh bới ra một bịch bỉm. Với đại một cái, anh hì hục thay cho con.
Cu cậu khoái trá, vừa mút tay vừa ê a. Anh vỗ về, hát ru con, rồi tranh thủ chợp mắt một cái. Nhưng mí mắt vừa kịp kéo xuống, Hoàng tử bé đã lại gào. Lần này dữ dội hơn, còn kèm theo những cơn ho sằng sặc. Dỗ kiểu gì con cũng không nín. “À, con đói chứ gì. Ngoan để bố pha sữa nhé.” Anh thì thầm ngọt nhạt. Chẳng rõ cu cậu có hiểu gì không mà ngưng hẳn. Cái khoản thông minh và háu ăn này, sao mà giống anh đến thế.
Cẩn thận đặt con, anh lúi húi với chai lọ dưới bếp. Chà, thì ra pha sữa cũng không quá khó như anh vẫn hình dung. Anh đưa lên miệng nếm thử một ngụm xem sữa đã đủ ấm. Mắt thiu thiu, anh thấy bụng đoi đói, sẵn tiện anh thử thêm một hơi nữa. Chậc chậc, ngon ngon, anh đăm chiêu mơ màng. Lại có tiếng Hoàng tử bé, anh lập cập: “Bố đây, bố đây”. Ấm bụng rồi, Hoàng tử bé ngoan hẳn, anh ẵm con lòng vòng quanh nhà. Mấy lần định đặt mình xuống giường, gà gật ngủ thêm 5 - 10 phút nhưng cái “loa phóng thanh” quen thuộc ấy chỉ trực chờ anh dừng là lại kêu inh ỏi.
“Bố ơi, bố!”, tiếng Công chúa nhỏ phòng bên, chắc là vừa dậy. “Ra đánh răng, rửa mặt đi con”, anh nói vọng vào. Tay phải ẵm con, tay trái ngượng nghịu, anh lấy khăn mặt, bải chải và giúp con lớn đi vệ sinh. “Bố ơi, bố. Con muốn mặc cái váy màu hồng!” Công chúa nhỏ nũng nịu. “Ờ, để bố lấy”. Anh hua tay múa chân một hồi trong phòng con, cuối cùng cũng tìm ra được một cái váy theo đúng yêu cầu. “Lại bố mặc cho nào”, “Không phải cái này, con thích cái màu hồng có nơ, dì Hương mới mua cơ”. Ôi trời, vẽ chuyện, làm sao anh biết cái nào là cái dì Hương mua cho chứ.
Ngước mắt lên cây treo quần áo bên cạnh, may quá có một cái màu hồng có...
Xem thêm
Thích
Trả lời
24/08/2014
Đăng
JukulCoffee'' LI DỊ '' - MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG AI ĐỌC CŨNG RƠI NƯỚC MẮT :((
Dưới con mắt trẻ thơ, người lớn có những 'trò chơi' vừa chán, vừa phức tạp. Chúng ghét những trò chơi ấy vì bỗng dưng cuộc sống chẳng giống thường ngày .
Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang, Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: "Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi".
Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: 'Chắc là để phơi quần áo đấy mà".
Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang".
Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách.
Một tuần sau, khi cầu thang xây xong, đi học về, Cà Rốt và Củ Hành ngạc nhiên thấy trong nhà mọc thêm một cánh cửa. Cánh cửa này bịt kín lối đi lên lầu. Mẹ giải thích với Cà Rốt: "Kể từ hôm nay, con sẽ ở dưới này với mẹ". Bố cũng giải thích với Củ Hành: "Con lên lầu sống với bố".
Thế là Cà Rốt và Củ Hành hiểu rằng, ly dị nghĩa là không sống chung một nhà nữa, phải chia ra làm hai nơi. Con cái cũng chia làm đôi, mỗi người một đứa. Cà Rốt giãy lên khóc: "Bố mẹ ly dị thì ly dị. Con với Củ Hành không ly dị đâu".
Củ Hành cũng khóc ti tỉ: "Con muốn ở chung với Cà Rốt. Con không lên lầu".
Bố, một tay xách va li, một tay xốc Củ Hành: "Thôi, đừng có rối rít nữa. Lên nhà ngay".
Mẹ, hai mắt ầng ậng nước, đứng sững nhìn Cà Rốt lôi chân bố.
Cà Rốt hét: "Để Củ Hành lại. Con ghét bố. Con ghét bố".
Trên tay bố, Củ Hành giãy giụa: "Thả con xuống. Thả con xuống. Con không đi với bố đâu".
Nhưng bố đã ra đến cửa rồi. Cà Rốt khóc òa. Củ Hành cũng khóc òa. Trong nhà, mẹ ngồi thụp xuống đất, úp mặt vào hai đầu gối.
Sao lại bắt trẻ con phải chịu cảnh này, trời ơi!
Buổi sáng, mẹ luôn chở Cà Rốt đến trường sớm. Mãi một lúc sau mới thấy Củ Hành lếch thếch chạy vào.
Cà Rốt hỏi: "Hôm nào cũng đi muộn thế?".
Củ Hành chu chu cái...
Xem thêm
Thích
Trả lời
11/08/2014
Đăng
JukulCoffeeĐÒN CẢNH CÁO CHÍ MẠNG CỦA VỢ
Cô đang mang bầu 5 tháng – đó là đứa con đầu lòng của cô và anh. Không thể nói hết nhưng mong ngóng và hạnh phúc của cô và anh về ngày được đón con yêu chào đời.
Hôm vừa rồi, quê ngoại có đám giỗ, lại trúng dịp cuối tuần, cô xin công ty nghỉ thêm 2 ngày nữa để về nghỉ cho thỏa thích. Giờ bụng chưa nặng cô còn đi được, cũng không phải xa xôi gì cho cam, nhưng ít nữa bụng lặc lè rồi nằm ổ thì chắc hẳn còn lâu lắm mới về quê ngoại được.
Cô muốn anh đi cùng nhưng khổ nỗi anh lại bận bịu với dự án của công ty đang lúc quan trọng nên không bứt ra được. Anh chở cô ra bến xe, đưa cô lên tận xe ngồi yên vị xong mới quay về, còn dặn dò cô đủ thứ. Mấy ngày ở quê, ngày nào anh cũng điện thoại hỏi han cô tận tình. Do thế mà nỗi tủi thân phải thui thủi về quê một mình cũng vì thế mà bay biến.
Ngày quay lại thành phố làm việc, lúc cô về tới nhà thì anh chưa hết giờ làm. Cô liền đi tắm để gột sạch bụi đường. Ấy thế nhưng trong nhà tắm cô đã bất ngờ thấy một chiếc khăn mặt lạ. Cô tưởng anh mới mua nhưng nhìn lại: 2 chiếc của 2 vợ chồng cũng vẫn còn đó – cô cũng mới mua không lâu. Không trả lời được cho sự xuất hiện của chiếc khăn mặt đó, cô đành gác lại thắc mắc, đợi tối về sẽ hỏi anh.
Nhưng đến lúc cô mở hành lí ra, xếp quần áo vào ngăn tủ của mình thì có một thứ khiến cô chết sững, rụng rời cả chân tay. Giữa đám quần áo của cô có một chiếc quần lót lạ - một chiếc quần lót của phụ nữ và cô chắc chắn rằng nó không phải là của mình!
Quần áo của cô có thế nào cô thừa biết chứ, không thể có chuyện lâu lắm không mặc mà quên nhãng đi được. Nhất là chiếc quần lót hình chữ T, sexy quá đáng như thế này cô càng không bao giờ mua và mặc. Mấy ngày qua, cô cũng không nghe anh kể có chị em gái nào đến chơi cả. Nhà cô lại có một khu phơi quần áo riêng, nên có muốn nghĩ rằng trong lúc anh thu quần áo trót lấy nhầm của ai trong khu nhà cũng không được.
Nhà lại chỉ có 2 vợ chồng, mình cô là phụ nữ nên nếu không phải của cô thì sao nó lại có thể xuất hiện ở đây được?...
Xem thêm
Thích
Trả lời
18/07/2014
Đăng
JukulCoffeeNhững lời cầu hôn
1. Lời cầu hôn chân thành nhất: Chúng mình hợp pháp hóa tình cảm đi em!
2. Lời cầu hôn hiếu kỳ nhất: Anh ko hiểu tại sao người ta phải làm đám cưới? Chi bằng chúng mình bắt chước họ xem sao!
3. Lời cầu hôn mộc mạc nhất: Em có muốn anh trở thành một "nhu yếu phẩm" ko thể thiếu trong nhà của em ko?
4. Lời cầu hôn dễ chịu nhất: Em biết ko? Thích là yêu một thứ gì đó nhàn nhạt, còn yêu là thích một điều gì đó rất sâu xa. Anh ko muốn đưa em về nhà rồi lại về nhà một mình, anh muốn hai ta cùng về nhà của chúng mình. :">
5. Lời cầu hôn thử thách nhất: Em có muốn làm vợ anh ko? Nếu muốn xin đứng yên rồi giơ cao hai tay, nếu ko hãy đứng yên rồi kiễng cả hai chân.
6. Lời cầu hôn thẳng thắn nhất: Anh đang thiếu một người cai quản bản thân.
7. Lời cầu hôn nhẫn nại nhất: Em muốn làm vợ anh kiếp này hay tới kiếp sau?
8. Lời cầu hôn vì sức khỏe nhất: Nếu năm nay em ko lấy anh, sang năm ắt anh sẽ mắc chứng khủng hoảng tinh thần.
9. Lời cầu hôn cảnh tỉnh nhất: Xin em hãy kết thúc phận đào hoa của anh ngay đi nào.
10. Lời cầu hôn đáng yêu nhất: Anh xin đầu hàng rồi! Chỉ cần mỗi ngày được ăn cơm do em nấu mà thôi.
11. Lời cầu hôn bá đạo nhất: Em có muốn khi chết đi sẽ có tên trong gia phả nhà anh ko?
12. Lời cầu hôn...sát khí nhất: *dẫn nàng lên sân thượng khách sạn cao tầng, và cùng ngắm sao ban công...rồi túm chặt hai vai nàng thổ lộ* Em muốn làm vợ anh hay muốn làm siêu nhân? :v
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/07/2014
Đăng
JukulCoffeeĐIỀU CON NGƯỜI CẦN NHẤT
1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ...”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa - rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao...”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.
2. Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi... Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.
3. Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là... chúng tôi.
Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn...
Xem thêm
Thích
Trả lời
15/07/2014
Đăng
JukulCoffee[Truyện ngắn] Đi Tìm Hạnh Phúc
Tác giả: Septini
Tôi ngâm mình trong bồn tắm đã quá lâu và có lẽ sẽ cứ nằm thế nếu nhu không có tiếng chuông cửa vang lên nhiều hồi.Quấn khăn tắm một cách uể oải,tôi loẹt quẹt bước ra phía cửa.Trước mặt tôi là một người giao pizza
- Xin lỗi chị có phải là Thanh không?
- Vâng, nhưng tôi không gọi pizza
- Có người gọi cho chị.Chị cầm lấy đi ạ!
Tôi mở hộp pizza,bên trong không có mảnh giấy nào,chẳng biết là ai đã gửi cho mình.Tôi cũng không quan tâm nữa và tống hộp bánh vào trong tủ lạnh.
Người ta bảo khi con người ta trong lòng đang có giông bão, trong lòng đang không yên ổn thì gọt táo,vỏ của nó sẽ đứt liên tục. Nhưng tôi gọt được sáu quả rồi mà vỏ của chúng vẫn xếp được lại thành những bông hoa.
Tôi mở tủ lạnh,rót nước vải ép vào hai cốc và đặt trên bàn.Mở CD của Akon. Và giật mình ngồi bệt xuống đất khi nhận ra mình đang bày những món người yêu mình thích,mở chiếc đĩa người yêu hay nghe khi tới đây.Tất cả giống như một cuộc hẹn,chỉ có điều… Nhân vật nam chính đã rời bỏ tôi cách đây 2 tuần 3 ngày 11 giờ.
Chúng tôi yêu nhau được 7 tháng 12 ngày.Và lí do chia tay chỉ đơn giản là anh ấy không tự tin khi bên tôi,tôi không được xinh như những người bạn gái khác của bạn anh ấy.Chỉ có thế thôi.Tôi cũng không níu kéo gì.Những kỷ niệm,những niềm vui,những gì tôi đã mang đến cho anh,cũng không níu kéo anh. Rồi anh ra đi! Ngày đầu tiên tôi khóc lóc,giam mình trong nhà. Từ ngày thứ hai trở đi,tôi lặng lẽ và làm gì cũng liên quan đến anh.Tôi có cảm giác mình bị giật lấy hạnh phúc trong tay và giờ không biết phải tìm nó ở đâu.
Chuông cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Tôi không định ra mở cửa nhưng rồi vẫn bước ra.Lại là cái anh giao pizza hôm trước.
- Chị lại được gửi pizza
- Có thể cho tôi biết là ai gửi được không?
- Tôi cũng không rõ,tôi chỉ đi giao bánh.Lần sau tôi sẽ để ý giúp chị
- Vẫn còn lần sau nữa cơ à…Thú vị nhỉ!…Cảm ơn nhé!
Tôi quẳng luôn hộp bánh vào tủ lạnh mà chẳng cần mở ra.Tôi vào giường và đi ngủ…Cứ nhắm mắt...
Xem thêm
Thích
Trả lời
04/07/2014
Đăng
JukulCoffee~ ÔNG CHỒNG VUI TÍNH ~
-------------
Mình lấy vợ. Tiêu chí đề ra là chỉ cần "giời mưa biết chạy vào nhà là được", vợ mình giời mưa không chỉ biết chạy vào nhà mà còn biết bắt mình chạy ra ... cất quần áo. Lãi quá!
Vợ mình có bầu. Mẹ chồng nấu món gì vợ cũng nghén phun ra hết. Thế quái nào ăn hải sản chả bao giờ nghén.
Hồi thai chưa được 3 tháng, vợ mình có bài xoay nhẫn đoán giới tính. Buộc đôi nhẫn cưới vào sợi chỉ treo lên bụng, nếu xoay tròn là con trai, nếu lắc ngang là con gái. Biết vợ thèm thằng ku nên lần nào mình cũng khe khẽ miết ngón tay cho nhẫn xoay tít. Đến lúc siêu âm đúng thật, bài xoay nhẫn của vợ lập tức được truyền bá khắp nơi. Mình biết giờ này vẫn có vài chú cần mẫn buộc nhẫn xoay tròn trên bụng vợ.
Bầu gần sinh thì vợ hơi bị phù. Ngắm cặp chân thon dài ngày nào đã trở nên ục ịch, vợ thở dài ngao ngán. Mình lập tức ngâm nga "Chân dài là của đại gia - Đùi to chân ngắn mới là vợ anh". Vợ cười toe toét nhìn mình cảm kích.
Vợ mình đi đẻ. Đẻ mổ nên chả đau. Sáng dậy sớm hai đứa tung tăng đèo nhau ra hàng phở. Nghĩ đến đoạn kiêng khem sau này vợ oánh liền hai bát, lại chơi thêm đôi trứng chần. Đang ăn vợ chống đũa thảng thốt "Nhỡ bác sỹ mổ bụng em ra không thấy con lại lôi ra hai quả trứng thì sao nhỉ?"... Vợ ơi, lắm lúc em đáng yêu thế.
Vợ chồng mình chả giận nhau lâu bao giờ. Đôi khi to tiếng nhưng chỉ 15 phút sau lại ôm nhau rúc rích. Ông bạn thân hỏi bí quyết. Vợ nói, triết lý sống với nhau ai chẳng có lúc đúng, lúc sai, quan trọng là khi chuyện xảy ra phải có lời xin lỗi. Ông bạn trợn mắt hỏi em phải xin lỗi nó à? Vợ bảo đâu, lần nào chồng em cũng đại diện xin lỗi hết mà.
...
Sống với nhau lâu thì lời yêu đương đường mật cũng vơi theo năm tháng. Vợ ốm, mình làm hết việc nhà rồi cho con ngủ. Sờ trán thấy vợ sốt cao nằm thiêm thiếp, mồ hôi vã ra, tóc mai bết trán. Cả đợt vừa rồi vợ vất vả cày tiền nên giờ đổ bệnh. Mình cảm động khẽ thốt lên "Gấu ơi! Anh yêu em". Ai dè nàng làu bàu "Ông gọi điện cho con nào thì đi ra ngoài, tôi mệt tôi...
Xem thêm
Thích
Trả lời
04/07/2014
Đăng
JukulCoffeeBạn ơi có tên tác giả không bạn? Đọc thực sự hay lắm đấy. Mình muốn tìm tác giả để đọc nhiều truyện như này hơn
Đây là những câu truyện ngắn do nhiều người viết về nhiều khía cạnh ... nên cũng không mang đậm phong cách tác giả nào bạn ah :p
Xem thêm
Thích
Trả lời
04/07/2014
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất