Tôi nhớ bạn - hình ảnh đầu tiên vụt hiện lên trong đầu tôi về bạn - là cái cảnh bạn nước mắt ngắn dài xin thầy chủ nhiệm tha cho, không mời phụ huynh đến. Đó là năm lớp 6. Lúc ấy, bạn đã thể hiện cái chất " cá biệt " trong người. Còn tôi. Tôi vẫn là 1 học sinh ngoan. Và tôi đé.o bao giờ nghĩ là tôi sẽ thành bạn của bạn.
Thế mà lại thật! Bạn là thằng dậy tôi đánh Star. Đưa tôi đi ăn quà vặt. Cùng tôi trốn học. Tôi bắt chước các bạn hút thuốc. Tôi theo các bạn (xem ) đánh nhau, học làm "bộ đội" ... Thế đé.o nào ý nhể. Tôi ngoan vk.l ra, mà bạn, thằng T, thằng C lôi tôi vào nhóm - mà chắc bây giờ phải gọi là bộ tứ siêu đẳng - vâng. 4 thằng mất dậy nhất lớp. Các bạn có mỵ lực quả là lớn :)
Rồi xa nhau. 3 năm cấp 3. đến năm thứ 3 đh tôi mới gặp lại bạn. Bạn trông hơi nhầu nhĩ, bệ rạc. Bạn theo đuổi những gì mình thích. Off Road, chụp choẹt, phượt, đi đêm, kinh doanh số má ... Tôi theo đuổi những gì mình cần. Tôi học đại học, làm văn phòng, về nhà muộn nhất lúc 11h đêm và ko mấy khi ra ngoài buổi tối. Điểm chung giữa bạn và tôi chỉ là cái thời ngây ngốc dở ông dở thằng đó. Chỉ có điều, tôi coi khoảng thời gian ấy như phút thăng hoa của 1 cơn say. Phá cách, đáng nhớ nhưng ko mang tính định hướng. Còn bạn, bạn theo đuổi những cảm xúc rất bản năng ấy. Coi nó như mục đích sống ...
Nhưng chả vấn đề lozn gì cả đúng không bạn. Tôi, bạn, và những đứa khác nữa. Ngồi với nhau vẫn là những đứa trẻ học cấp 2. Chưa bao giờ hỏi nhau làm ở đâu, kiếm đc bao nhiêu, đến chức gì ... Chỉ hỏi nhau " mày sống ổn không " " cần giúp gì thì phải a lô ngay" . Tôi thích cái cảm giác bình yên không toan tính bạn và chúng nó mang lại cho tôi ...
Cái ảnh thằng bạn của bạn đăng trên fb thay cho lời cáo phó ... Bạn cười tươi, lấm lem bùn đất trên thùng xe offroad...
Tôi đé.o chấp nhận cái loại bỏ bạn bè nửa đường như bạn... Bạn to béo, căng tràn sức sống và cười nhiều nhất hội cơ mà. Đang vui mà lại đi đé.o đâu thế ...
Bạn hơn tôi nhiều bạn biết không. Bạn sống không lâu, nhưng đủ thời gian để làm những gì mình thích. Còn tôi, bị cuốn vào cuộc đời đầy quay quắt và toan tính. Tôi thậm chí không còn biết mình đam mê cái gì nữa ...
Cuộc sống của bạn, ý nghĩa lắm ....
Vì thế, đi bình yên nhé.... dù tôi rất nhớ bạn ...
lynk_rosechia buồn với anh :) Mạnh mẽ lên. Cuộc sống là hàng ngàn hàng vạn bữa tiệc. Mỗi người anh quen là 1 party nhỏ. Tiệc tàn, có người đi rồi lại gặp, có người thì đi mãi mãi không bao giờ về :)
Lớn rồi, sống mạnh mẽ lên nhé!
catacomNgười anh em!
Tôi nhớ bạn - hình ảnh đầu tiên vụt hiện lên trong đầu tôi về bạn - là cái cảnh bạn nước mắt ngắn dài xin thầy chủ nhiệm tha cho, không mời phụ huynh đến. Đó là năm lớp 6. Lúc ấy, bạn đã thể hiện cái chất " cá biệt " trong người. Còn tôi. Tôi vẫn là 1 học sinh ngoan. Và tôi đé.o bao giờ nghĩ là tôi sẽ thành bạn của bạn.
Thế mà lại thật! Bạn là thằng dậy tôi đánh Star. Đưa tôi đi ăn quà vặt. Cùng tôi trốn học. Tôi bắt chước các bạn hút thuốc. Tôi theo các bạn (xem ) đánh nhau, học làm "bộ đội" ... Thế đé.o nào ý nhể. Tôi ngoan vk.l ra, mà bạn, thằng T, thằng C lôi tôi vào nhóm - mà chắc bây giờ phải gọi là bộ tứ siêu đẳng - vâng. 4 thằng mất dậy nhất lớp. Các bạn có mỵ lực quả là lớn :)
Rồi xa nhau. 3 năm cấp 3. đến năm thứ 3 đh tôi mới gặp lại bạn. Bạn trông hơi nhầu nhĩ, bệ rạc. Bạn theo đuổi những gì mình thích. Off Road, chụp choẹt, phượt, đi đêm, kinh doanh số má ... Tôi theo đuổi những gì mình cần. Tôi học đại học, làm văn phòng, về nhà muộn nhất lúc 11h đêm và ko mấy khi ra ngoài buổi tối. Điểm chung giữa bạn và tôi chỉ là cái thời ngây ngốc dở ông dở thằng đó. Chỉ có điều, tôi coi khoảng thời gian ấy như phút thăng hoa của 1 cơn say. Phá cách, đáng nhớ nhưng ko mang tính định hướng. Còn bạn, bạn theo đuổi những cảm xúc rất bản năng ấy. Coi nó như mục đích sống ...
Nhưng chả vấn đề lozn gì cả đúng không bạn. Tôi, bạn, và những đứa khác nữa. Ngồi với nhau vẫn là những đứa trẻ học cấp 2. Chưa bao giờ hỏi nhau làm ở đâu, kiếm đc bao nhiêu, đến chức gì ... Chỉ hỏi nhau " mày sống ổn không " " cần giúp gì thì phải a lô ngay" . Tôi thích cái cảm giác bình yên không toan tính bạn và chúng nó mang lại cho tôi ...
Cái ảnh thằng bạn của bạn đăng trên fb thay cho lời cáo phó ... Bạn cười tươi, lấm lem bùn đất trên thùng xe offroad...
Tôi đé.o chấp nhận cái loại bỏ bạn bè nửa đường như bạn... Bạn to béo, căng tràn sức sống và cười nhiều nhất hội cơ mà. Đang vui mà lại đi đé.o đâu thế ...
Bạn hơn tôi nhiều bạn biết không. Bạn sống không lâu, nhưng...
rauquainonBạn lên dân trí rồi đấy bạn hiền ạ :) . Tôi hi vọng cái chết của bạn sẽ được làm sáng tỏ. Tôi ko tin bạn đi theo cách họ nói :)
Xem thêm
Thích
Trả lời
19/02/2012
Đăng
thojangaythoChuận, e cũng éo bg quan tâm đến chuyện riêng của ng khác, chỉ cần biết ng ta chơi với mình thế nào, còn Les hay Gay cũng kệ =))=))=))
Đc thể dìm hàng chệ nhé . Mai chệ nại cầm cưa đứng trc cửa nhà em bi chừ ... [r24)]
Xem thêm
Thích
Trả lời
19/02/2012
Đăng
Tieu_phatMình thích thế này , ghét nhất bọn hỏi han quá nhiều về đời tư . Như L` .
Chuận, e cũng éo bg quan tâm đến chuyện riêng của ng khác, chỉ cần biết ng ta chơi với mình thế nào, còn Les hay Gay cũng kệ =))=))=))
Xem thêm
Thích
Trả lời
19/02/2012
Đăng
thojangaythoNgồi với nhau vẫn là những đứa trẻ học cấp 2. Chưa bao giờ hỏi nhau làm ở đâu, kiếm đc bao nhiêu, đến chức gì ... Chỉ hỏi nhau " mày sống ổn không " " cần giúp gì thì phải a lô ngay" . Tôi thích cái cảm giác bình yên không toan tính bạn và chúng nó mang lại cho tôi ...
Mình thích thế này , ghét nhất bọn hỏi han quá nhiều về đời tư . Như L` .
Xem thêm
Thích
Trả lời
19/02/2012
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất