Những bước chân nặng nề của 1 thằng con trai 23t đầu lững thững ra bến xe bus. Kít.... cái xe bus thứ nhất chạy qua, dm đông quá éo lên nó đang lẩm bẩm chửi... Ra trường được 2 năm , đi làm mới được 5,6 tháng , nhưng nó vẫn đi bus đi làm với lí do cơ quan gần bến xe nhà cũng gần...hôm nào chả thế xe đông éo lên thế là hôm này cũng 7h có mặt ở nhà...nó đang nghĩ mơn man đằng sau là cái balo đựng cái láp nặng trịch. Bất chợt xe đến vội vàng phi lên xe vắng thế là tốt...nhưng bến tiếp theo xe dừng...ôi thôi cả 1 đống người lên,éo hiểu đâu ra lắm thế...bỗng tự nhiên thấy balo sau lưng sao mà nặng thế...nó lẩm bẩm nghĩ thế ***** nào mà túi nặng thế nhỉ người thì đông bục mình khó chịu quá, càng nghĩ thf cái balo đằng sau càng nặng,mịa thế là thế nào nhỉ balo có mỗi cái máy 2cân6...quay lại thấy ngay 1 con bé đang bám rất là hung hãn vào cái balo mình mà hình như nó ko có ý định bỏ tay ra thì phải , mặc dù mình đã nhìn nó lắc lư cái túi ra hiệu cho nó biết cái nó đang bám là cái balo của mình và mình rất dang khó chịu...nhưng kệ con bé đó vẫn bám mà có khi càng chặt hơn bực quá ko chịu được quay lại nhìn nó phát nữa nhưng nó cũng trừng mắt nhìn lại uất quá mình có phải là cái coc bám xe bus đâu...xe cứ lăn bánh lờ đờ trên đường phố và nhik từng tí một trong cái khung giờ cao điểm của HN. Càng nghĩ lại càng thấy mình nhỏ nhen đi bực mình quá khi không tự nhiên lại có đứa giời ơi làm mình bực...nếu mà ngày khác thì chẳng sao nhưng hôm nay vừa bị thằng sếp làm nhục nghĩ uất vãi chưởng lại quay lại nhìn con bé kia xem nó có biết ý ko nhưng vô ích nó cứ bám vào cái balo và quay đi chỗ khác mặc cho mình lay lắc cái balo thế nào...xe đi qua cầu dưng bến đầu tiên người đã xuống bớt nhưng nó vẫn cứ bám vào cái balo mình...đến bến đỗ thứ 2 bất chợt nó kéo balo mình mình quay lại thấy nó nói " con trai gì mà nhỏ nhen " rồi nó phi xuống...Sặc nó...mình ú ớ chẳng nói được câu nào xung quanh thấy có tiếng cười...ngượng quá đỏ hết cả mặt rồi sắc mặt hình như chuyển dần sang tím thì phải...tím bầm...ngày ***** gì mà đen vậy nhỉ...bị sếp làm nhục rồi lại bị một đứa con gái giời ơi làm nhục tập 2 đừng để tao gặp lại ko thì chết với tao nó nghĩ vậy trên đường đi về nhà...
Hôm sau tình hình có vẻ sáng sủa một ngày khá vui...nó có mặt ở bến xe bus cũng khá sớm theo những gì nó suy đoán suốt tối qua thì khả năng con bé kia lên xe ở bến này rất cao...nuôi hi vọng trả thù mà ngồi đợi vậy thời gian ah, nó có nhiều mà ô kìa ai thế kia đang ôm cả đống sách vở trên tay được rồi có cách con bé kia đang đi ra đến chỗ nó...nó nghĩ kiểu gì chả ngồi đây, vì trên băng ghế chỉ có mỗi chỗ của nó còn trống đang bê lắm thế kia kiểu gì chả ngồi , cừu nhân đang đi đến gần nó thì xe đến , nó đúng dậy giả vờ chạy nhanh lên xe kì thực là cố tình xô vào con bé kia để sách vở rơi xuống, nó biết con bé cũng lên xe nên cố tình làm vậy, lên xe nó còn nở 1 nụ cươi và vẫy tay chào thân ái con bé con bé nhìn thấy chợt nhận ra nó thì phải...1 ánh mắt hình viên đạn găm thẳng vào nó
trong khi xe lừ đừ lăn bánh. Ngồi ghế sau ngoái lại thấy con bé đang lủi thủi nhặt nhạnh sách vở, nó tự nhiên thấy ân hận , nó nghĩ mình đúng là nhỏ nhen thật con bé nói nó có vẻ đúng...nhưng thôi kệ có thù phải trả thế mới là quân tử chứ Về nhà ăn bữa cơm vui vẻ nào một ngày dài...
Ngày thứ 3
hôm nay nó làm việc hơi muộn về muộn đang uể oải ngáp ngáp trên đường ra bến xe bus...ớ cừu nhân của nó đang ngồi ngay bến...bến xe vắng teo mỗi mình con bé đó ngồi trên ghế...ôi thôi phải né thôi " tránh voi chả xấu mặt nào giờ mà chường mặt ra nó nhìn thấy chả có nhẽ nó bỏ qua vụ chiều qua " nó nghĩ thầm...nhưng chưa kịp né thì con bé kia đã quét anh mắt ra tới chỗ nó , nó giả vờ như không nhin thấy lững thững đi qua sang đầu ghế bên kia ngồi nào ngờ...trời không thương người hiền...con bé đến ngay trước mặt nó rồi hỏi " anh có vẻ nhỏ nhen nhỉ " sặc " Anh á " con bé nói " ko anh thì ai " "đâu có , sao em lại nói thế , anh là con người bao dung cực kì lại còn tốt bụng nữa" nó trả lời . ai dè con bé tự nhiên cười 1 kiểu cười rất là nham hiểm " vậy ah" nó nói "chứ sao " con bé kia lại tiếp " vậy thì con người bao dung và tốt bụng anh có thể bê giúp em đống sách kia” nó chỉ vào cái đống sách vở cao nghệu đặt ngay dưới đất giờ nó mới để ý ... "sao anh" mắt con bé chớp chớp sao mà nham hiểm thế nó thầm nghĩ vậy nhưng mồm lại nói " ờ ờ để anh giúp " chẳng hiểu sao lúc đó nó lại nói vậy. Thế là nó khổ sở ôm cái đống sách khốn nạn vác lên xe bus và còn phải ôm chặt trên xe vì ***** có chỗ để vì xe đông. trước là sách sau là cái balo "ôi sao cái số mình đen thế nó nghĩ thầm" đã vậy kon bé kia lại còn bám vào cái balo sau lưng nữa chứ ko biết nó vô tình hay cố ý...nặng lại càng thêm nặng...xe thì đông ***** dám kêu đến bến con bé kia xuông nó lại bắt mình mang xuống giúp nó...sặc ở đâu ra kiểu người thế này nhỉ...xuống bến nó thấy ngay 1 thằng phi đến chỗ nó và con bé tưởng xe ôm hóa ra ko phải con bé bảo nó để sách xuống rồi đặt lên xe thằng kia rồi cút thẳng...chăng thèm cám ơn câu nào...ôm cục tức đi vè nhà, kể ra thì từ bến con bé xuống về nhà nó cũng ko xa hơn bến kia là mấy…
Ngày thứ tư
hôm nay nó đi xe máy tại tối qua thức khuya sáng dậy muộn nên lôi xe máy ra đi làm cho đỡ muộn…ngày nào cũng vậy vẫn ngần đấy công việc đang ngồi nghĩ vẩn vơ chợt nó nghĩ tới con bé , tức cười thật nó bỗng bật cười 1 mình “nếu lần sau gặp chắc chắn mình sẽ hỏi tên bé đó “ nó nghĩ vậy. chiều về nó vào nhà xe dắt xe ra thì “tiên sư thằng nào xì lốp xe ông” nó lẩm bẩm chửi nhưng lại nghĩ hay là thủng. Thôi kệ vứt xe lại cơ quan mai tính giờ đi xe bus về…lóc cóc qua bến xe bus thấy con bé đúng đó từ lúc nào nhìn nó con bé nhoẻn miệng cười rõ duyên “nhìn kĩ con bé có đến nỗi nào đâu nhỉ cười cũng duyên đấy chứ mỗi tội…” nó nghĩ trong khi tay thì vẫy và toét miệng cười với con bé…nó hỏi “ hôm nay em không phải mang gì nặng hả? vậy hôm nay anh ko giúp được gì rồi” con bé chợt ấp úng “ hôm qua em vội quên ko cám ơn anh , cám ơn anh nhiều” “ ờ anh cũng không để bụng đâu vì anh vốn bao dung và tốt bụng mà” nó nhai lại câu nói hôm nọ . Con bé lại cười rõ tươi và duyên đấy là nó nghĩ vậy…hai đứa nói toàn chuyện giời ơi đất hỡi trên suốt quãng đường về … lúc xuống bến mới chợt nhớ ra chưa hỏi tên con bé là gì … tức cười thật nó tủm tim nghĩ trong lúc đi bộ về nhà …
Ngày thứ 5 mưa ,
mưa to quá…tay cầm ô bước lên xe bus chen chúc nhung nhúc người sáng sớm thế này mà sao đông thế, cái quần ướt tới gối người cảm giác nhơm nhớp khó chịu nó lẩm bẩm “*** mưa với chả gió” đã thế lại thấy balo nằng nặng bực mình quay lại thấy con bé lại nắm vào cái balo của nó sau lưng, chả biết con bé chui tứ đâu ra nữa. Quay lại thấy nó cười rõ tươi tự nhiên nó bối rối…xe đông 2 đứa chả nói với nhau câu nào…xuống xe phi đến cơ quan muộn mẹ nó mất mười phút…thằng sếp bắt đầu làu bàu…một ngày làm việc như bao ngày khác lại nhẹ nhàng trôi qua…hôm nay xin về sớm sửa xe mưa tạnh hẳn rồi trời chiều đẹp vãi…dắt được con xe ra tới phố Hàm Long ông thợ bảo thay săm, mất toi gần trăm bạc…xong xe cũng là vào giờ về mọi khi. Chán chả muốn về gọi mấy thằng bạn ra trà đá BK. Phi lên đến quán quen Bk vẫn chưa thấy thằng nào nhưng vẫn giật mình…nó nhìn thấy con bé ngồi ngay đó với đám bạn, haizz thôi kệ coi như không quen vào gọi chú làm cho cốc trà đá rút đt gọi mấy thằng kia,con bé vẫn đang chém gió rất kinh ko nhận ra sự hiện diện của nó,châm điếu thuốc ngồi hóng câu chuyện của nhóm bạn con bé…nó nghĩ khả năng chém gió của kon bé này cũng cao đấy chứ :)) chợt con bé xua tay phẩy khói thuốc nó ho sặc sụa…ngược gió nên khói nó nhả ra con bé hit hết J …con bé ngẩng lên thấy nó chẳng nói chẳng rằng quát luôn “anh kia tắt thuốc đi” rồi chẳng nói chẳng rằng phi thẳng ra chỗ nó giựt điếu thuốc trên mồm nó dập tắt ngay dưới chân…con bé di điếu thuốc dưới mũi bàn chân mà nó cảm tưởng như nó đang di thẳng cái mũi bàn chân vào mặt nó. Nó ngồi há hốc mồm trước sự chứng kiến mắt chữ A mồm chữ O của mọi người xung quanh. “Mới tí tuổi đầu mà bày đặt hút thuốc” trước khi quay lưng đi con bé còn chốt câu đó vào mồm nó…Nó không thốt được câu nào…con bé quay lại với nhóm bạn coi như ko có gì xảy ra…nhóm bạn nó đến chứng kiến ko sót chi tiết nào…nhìn nó cười bò lăn bò toài cả mọi người xung quanh nữa…sặc xấu hổ quá đúng là cừu nhân…nó lẩm bẩm thù nay ko trả ko phải là đại trượng phu…bọn bạn đang hỏi han linh tinh thi thấy con bé và bạn nó đứng lên đi về…chú sao thế quen ah ,sao bị nó làm nhục thế hố hố…***** nói được câu nào thê là nó tha hồ bị bọn bạn cắn xé mang ra làm trò vui…đang ngồi đực cả mặt thấy con bé tung tẩy tay cầm cái mũ bảo hiểm phi thẳng đến chỗ nó đang ngồi…nhìn con bé từ từ tiến lại nó chợt giật thột mặt tái dại ko biết nó lại làm gì đây mồm nó lại đang ngậm điếu thuốc nữa…nhưng ko con bé đến gần đấy chợt con bé chỉ tay vào thẳng chỗ nó “ anh kia đi về ngay muộn rồi còn tụ tập nữa ah” con bé nói…nó lại ú ớ…mấy thằng bạn lại cười sằng sặc…con bé bạo thật phi thẳng đến chỗ ngồi của nó kéo tay bắt nó đứng dậy…mọi người xung quanh cười ồ…nó thì chỉ ước có cái lỗ mà chui xuống…”xe anh đâu “ ko đợi nó chỉ mấy thằng ôn kia chỉ nuôn…”về thôi” con bé nói rồi leo lên yên sau ngồi nuôn. Cảnh dở khóc dở cười làm trò cười cho thiên hạ…thôi đành đi về vậy…nó lóng ngóng lấy chìa khóa trong túi ra còn làm rơi…nhưng tràng cười lại rộ lên cùng với mấy câu trêu chọc của lũ bạn “về nhớ muộn rồi ko được tụ tập” hố hố…xe lăn bánh để lại đằng sau tiếng cười…rõ nhục kiếp trước mình làm gì sao mà lại khỉ thế này…đi trên đường thì con bé cứ liến thắng luôn mồm bảo nó phải đi chỗ nọ chỗ kia rẽ đường này đi về là gần nhất…điếc cả tai ko di theo ý nó thì nó nói anh điếc ah ko nghe em nói gì ah…bực mình quá nó dừng xe quay lại quát to “cô định làm mẹ tôi ah lải nhải mãi điếc tai quá , tôi ko quen cô , cô đi bộ về đi”…con bé ngoạc mồm ra luôn , con bé khóc ngon lành , thật tình huống dở khóc dở cười , mọi người xúm đen lại tưởng có chuyện gì…mấy bà đi gần lẩm bẩm “lại mấy đôi yêu nhau dở chứng đây mà, thôi dỗ nó đi” thấy mọi người xum đen lại con bé càng ngoạc cái mồm như cái đít vịt ra…xấu hổ quá nó dỗ dỗ con bé “ thôi thôi anh xin em để anh đèo em về” thiều mỗi nước nó quỳ xuống mặt đường chắp tay lạy con bé…con bé nin thật khiến mọi người xung quanh cười xòa “ đúng là trẻ ranh”…trên đường về 2 đứa chả nói với nhau câu j… nó đi theo những gì con bé chỉ cuối cùng cũng đưa dc con bé về nhà…”đưa điện thoại cho em” “làm gì” “thì cứ đưa đây” “ko” “có muốn em gào lên ở đây ko” nó tái mét mặt nghĩ “con bé này mà gào lên ở đây chắn mình chết mất xác ko về nhà được,vô phuc ông già nó tóm được tinh ngay lí gian ông ý lại chả vả cho vài phát” nghĩ đến đây nó lạnh cả người đưa tay vao túi lấy điện thoại mà vẫn run…”xong rồi anh về đi mai 6h đón em ở cổng” “ơ mai anh đi xe bus ko đi xe máy đâu, xe này anh mượn bố anh đấy” “thế thì mượn nốt ngày mai đi” “her ko được bố anh nghiêm khắc lắm chỉ cho mượn 1 hôm thôi” “ vậy hả cho em số đt của bác đi em gọi điện mượn hộ anh” nó lại tái mét mặt lắp bắp chẳng kịp nói gì con bé bỏ đi vào nhà ko quên nói với lại “nhớ mai đón em nhé , đi sớm mai em phải đi thi” nó ko noi ko rằng lên xe phi thẳng một mạch ko quay lại…lảm bẩm “mai hả con lâu em ạ”…tắm rửa ăn cơm nó lên nhà cày kéo game đến gần 1 giờ mới đi ngủ…
Ngày thứ 6
5h30 chuông điện thoại kêu…”mình có hẹn giờ này đâu mà dt kêu sớm thế”với tay tắt…chuông lại reo…réo liên tiếp mặc cho nó với tay tắt…tốt rồi tiên sư thằng nào nháy máy ông…ngủ thôi…chợt bà già huỳnh huỵch phi vào gọi “mày có điện thoại kìa mới sáng sớm đã có đứa gọi” “đứa nào” “con gái” “nó xưng là quỳnh bạn anh dương quá” nó tỉnh hẳn cả ngủ bật dậy bà già nói” sao mày hứa đưa nó đi thi sớm mà giờ này mới dậy” “tao thấy nó nói thế” “tao bảo cô nhầm máy rồi” “nó cứ nói là ko nhầm bác cứ cho cháu gặp anh dương quá” nó toát hết cả mồ hôi phi xuống nhà nghe máy , nhớ lại hôm qua tại sao con bé mượn máy, thật là ắc mộng , áp ông nghe alo “anh muốn chết hả gọi di động không nghe, có đến đưa em đi thi hay ko muộn rồi” “vây em đi xe ôm đi hay đi cái gì đại loại thế “ “ko qua đây đưa em đi” “thôi anh đang ngủ bận nắm” “qua đây ngay ko em gọi điên liên tục đấy “ “bạn mày đấy ah” oai giật cả mình “mày bảo đưa nó đi thi mà ngủ trương xác ra thế ah con” “thôi nhanh nhanh mà đưa nó đi” nó ú ớ đi đánh răng rủa mặt thay quần áo đến lúc dắt xe ra của bà già còn nói “nhanh lên con chắc bạn mày nó đang chờ đấy” di động rung lấy ra nghe thấy ngay tên “em quỳnh” alo “ anh có nhanh lên ko em cho anh chết bây giờ “ “ờ xe anh đang hỏng chờ anh sửa đã” “anh nhanh lên” giọng con bé có vẻ thảm thiết xen lẫn uất ức bị kìm nén…nó cười khẩy thôi thì đi…phi đến đầu ngõ nhà con bé 6h20…nhìn thấy nó con bé như ko kim nén được nữa òa khóc rồi nhảy vào cấu véo nó…nhìn rõ là thương…haizz nó lắc đầu ngao ngán khi trên đường chở con bé đi sang Bk…dừng trước cổng genetic thì ra con bé học ở đây bảo sao hay ngồi quán chú…con bé chạy vội vàng nhìn đồng hồ 7h25’ chắc con bé thi 7h30…mà thi giờ này thì sao phai đi từ 6h…nó ngao ngán ra quán chú ngồi ăn cái bánh rồi đi làm…mệt mỏi…gần trưa dt reo…”alo” ” anh nghỉ chưa” “ơ ai đấy” “em quỳnh đây” “à chưa chưa anh chưa nghỉ” “12h kém rồi còn cơ quan nào làm việc “ “ờ cơ quan anh vẫn đang làm việc “ “thôi để lúc khác nói chuyện nhé anh bận nắm” “bận thế ah em dang ngồi với mấy bạn của anh này” “đang định nhờ các anh ý dẫn qua chỗ anh làm” giọng nhí nhéo của mấy thăng bạn “chú ra đây đê” “thế anh ra hay để bon em qua chỗ anh” “ thôi thôi anh hết bận rồi để anh qua” cúp máy tim đập chân run…15’ có mắt tại quán các bạn ngồi la liệt…nó hỏi “sao chúng mày làm gì mà ra đây đông thế” “em quỳnh gọi bon tao ra” “hi hi hôm qua em send nguyên cả cái danh bạ máy anh sang máy em “ cả bọn cười rộ…chúng mày lạ thật có biết con bé này là ai ko…”rồi biết rồi ko cần chú giới thiệu các anh biết hết rồi” “chú nhứ thế là không được ai lại đi giấu các anh” “ko phải như vây…mà là” thôi các anh qua đây ko phai để chú trình bày” “ăn trưa nhỉ ? chị xuân ơi bún đậu mắm tôm của bon em đâu” “ các chú chờ chị tí sang ngay” thế là ăn trưa…là sao con bé này tài thật 1 buổi trưa mà nó gọi được hết cả đám bạn của mình ra chuyện chưa từng xảy ra kể từ ngày chúng nó tốt nghiệp xong,muốn đầy đủ phải nói trước vài hôm…haizz ko biết mình còn phải hứng chịu nhưng cái gì nữa đây đến khổ với con bé…nhìn nó ăn uống vô tư và cười nói với bạn bè mình cũng thấy vui…lâu lắm rồi nó ko có được cái cảm giác vui vẻ và thu thái trong lòng thế này kể từ ngày….
“Cũng lâu lắm rồi hình như là năm đầu tiên chân ướt chân ráo vào trường , một loạt kí ức loáng loang hiện về , hôm ấy cũng thật đặc biệt bước vào lớp cái đập ngay cái mẹt vào đầu 1 cô bé trong lớp cắm đầu phi ra , nổ cả đóm đóm mắt thế là quen , rồi yêu lúc nào chẳng hay, 5 năm trôi qua thật nhẹ nhàng , tốt nghiệp người yêu bảo khi nào anh cưới em , nó tưởng đùa nên nói vội gì thời gian còn dài mà em , công danh sự nghiệp đang ở phía trước sao phải vội…1 câu nói mà sau này hối hận ko kịp…6 tháng sau người yêu nó cưới…lí do thời gian còn dài nhưng tuổi của em cũng đang dài ra theo…em ko muốn cản trở sự nghiệp của anh , em đứng lại thôi , anh đi tiếp đi…buồn chán mất hết ý nghĩa của cuộc sống…loang loáng từng thứ từng thứ 1 chạy dài trong đầu nó…muốn khép lại nhưng lúc nào cũng trực trào ra…tình yêu mà nó cố trôn kín lại hôm nay lại tự nó bung ra…đau…tim nó lại nhói đau như có ai đó cầm kim châm vào…” hai giọt nước mắt trực trào ra nơi khóe mắt…”anh sao thế khóc ah” nó chợt giật mình “ko tại ăn phải miếng ớt cay quá…” nó khẽ nói. Con bé chợt không nói gì cho đến hết bữa ăn trưa…Một buổi chiều dài lê thê trôi qua...Nó lê bước chân nặng nề trên hè phố quen thuộc dòng người hối hả vội vã trên đường…chẳng ai để ý đến cái bóng lẻ loi nặng nề lê từng bước dài trên phố…”Anh…” một giọng nói nhỏ lí nhí đằng sau…con bé đứng đằng sau tay bấu chặt lấy cái balo của nó “ Anh làm cọc bám xe bus của em nhé” “em chỉ muốn bám như thế này thôi” Nó quay lại “ gì cơ em nói linh tinh gì thế” “ hôm nay ốm ah sao tự nhiên nói vậy” nó cười nói làm ra vẻ tự nhiên nhưng con bé ko nói gì cứ nắm chặt cái tay vào balo nó chẳng chịu đi trời xẩm tối hai cái bóng lụp xụp trên vỉa hè vắng teo “ sao nào ko định đi về ah” con bé vẫn đứng yên tại chỗ…”thôi nào đi thôi” nó nắm tay con bé kéo đi…con bé nói giọng thật buồn em nghe bạn anh kể hết rồi…nó đứng chết lặng cái quá khứ mà nó muốn trôn kín sao hôm nay lại bị xới tung lên thế này…buồn bã nó kéo con bé đi…nó kể nó kể cho con bé tất cả nhưng cảm xúc từ khi người yêu nó bước chân lên xe hoa…cho đến cảm xúc bây giờ…nó nói “chưa bao giờ anh hết yêu cô ấy” nó chốt lại…” Nhanh thật cũng gần 2 năm rồi” nó lẩm bẩm mọi thứ cứ như mới xảy ra…con bé đi sau ko nói gì tay con bé cứ túm chặt vào gấu áo nó như sợ nó chạy mất…”thôi xe tới rồi mình về thôi” nó khẽ nói rồi lôi con bé lên xe bus…con bé cứ lầm lì từ nãy tới giờ lên đến xe bus con bé lại túm chặt lấy cái balo của nó như mọi khi…xe ko đông nhưng hết chỗ ngồi rồi lác đác có vài người đứng như nó và con bé…cái xe lù đù đi trên đường…cái balo của nó hôm nay chẳng nặng như những lần trước…nó đưa con bé về tới đầu ngõ chợt con bé bật khóc…nó ko gào như mọi khi mà là khóc theo kiểu gì nhỉ khó tả quá…thì ra từ nãy tới giờ kìm chế giờ mới bật ra…con bé lí nhí chiều em bỏ học đi lang thang mãi đợi anh về…sặc khổ chưa nó chẳng biết nói gì nữa ngoài cầm tay con bé xiết thật chặt…”thôi em về đi muộn rồi” nhìn con bé khuất hẳn trong ngõ nó mới cất bước ra về…haizzz một ngày biến động…
Ngày thứ 7
Chuông reo , đau đầu quá nó vỗ mạnh lên trán cho bớt đau một viêc làm thật vô nghĩa , đêm qua toàn gặp ác mộng…chợt điện thoại reo “ anh qua đón em đi học nhé” cúp máy…nó thở dài lại gì nữa đây…qua đầu ngõ nhà con bé thấy nó đứng đó từ bao giờ mắt hơi thâm…con bé trình bày tối qua em học khuya…”học khuya mà mắt xưng thế kia” “vâng con bé lí nhí đáp rồi cúi gằm mặt ko dám nhìn lên” “thôi lên xe mình đi ăn sáng “ “ko em ko ăn chở em đi 1 vòng hồ nhé 1 vòng thôi sáng nay tiết đầu nghỉ mới 6 rưỡi 8h anh mới phải làm mà” “ em sao thế hâm ah” “ko chở em đi nhé” nó lắc đầu rồi nói “’uh” vứt cái balo lên đằng trước để con bé ngồi cho đỡ chật xe lăn bánh…gió buổi sáng ko khí tương đối trong lành gió hồ thổi mát quá…chợt con bé vòng tay ôm lấy nó mặt áp vào lưng…nó chợt nhận thấy một cảm xúc thật khó tả…”em sao thế lạnh ah” ko thấy tiếng đáp lại chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều…con bé ngủ áp mặt vào lưng nó…chợt nó thấy yêu con bé kinh khủng cố đi thật chậm và nhẹ nhành để không làm con bé thức giấc…………………………….
“ Tình yêu đến từ con tim biết đồng cảm , thời gian có ý nghĩa gì …” “7 ngày để yêu”
black_wolfNợ Em Cả Cuộc Đời - The Men
Qua bao thời gian nhưng em vẫn luôn bên anh
Qua bao buồn vui em vẫn luôn kề bên anh
Nợ em anh nợ rất nhiều, nợ em không chỉ là tình yêu
Nợ em, nợ suốt cuộc đời
Khi anh buồn đau vòng tay em luôn ôm anh thật chặt
Nhưng khi em đau cần bờ vai anh lại thật vô tâm
Có lẽ anh quá sai lầm, khi anh không giữ được lấy
Một tình yêu mà không phải ai cũng cho anh như vậy
Khi em bên anh, anh đâu biết sẽ yêu em nhiều thế
Giờ đây chia tay anh không biết sẽ đau thế này
Ở nơi phương xa anh không khóc khi anh không còn gần em
Nhưng anh sẽ khóc khi em không còn yêu anh
http://www.youtube.com/watch?v=Np3eRP2XKFY&feature=related
Qua bao thời gian nhưng em vẫn luôn bên anh
Qua bao buồn vui em vẫn luôn kề bên anh
Nợ em anh nợ rất nhiều, nợ em không chỉ là tình yêu
Nợ em, nợ suốt cuộc đời :((
Xem thêm
Thích
Trả lời
17/10/2011
Đăng
black_wolfhức chuyện hay mỗi tội đọc xong hơi nhức mắt
sr bac tai em viet vo toi va nghi nhu nao viet the ko chau chuot [r2)]
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/10/2011
Đăng
alakadanhức chuyện hay mỗi tội đọc xong hơi nhức mắt
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/10/2011
Đăng
black_wolfDanh từ nhân xưng cũng luẩn quẩn, chàng trai cũng xưng nó mà con bé cũng là nó.
ờ bác tinh quá em cũng tính sửa nhưng ngại...nghĩ ra tới đâu viết tới đó theo cảm xúc thôi [:D][:D][:D]
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/10/2011
Đăng
leejangbinDanh từ nhân xưng cũng luẩn quẩn, chàng trai cũng xưng nó mà con bé cũng là nó.
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/10/2011
Đăng
vuvanvinhem sợ nhất xe buýt với xe du lịch.ngồi xong đi xuống như ng` chết rồi :| xinh mấy mà chạy lên xe buýt thì em cũng đứng ngoài đường ngó vào thôi :))
<p style="color:#808080;font-size:9px;"><i>-----------------------------Tự động gộp Reply ---------------------------</i></p><!-- Time:12:22:19, 12-10-2011-->
em sợ nhất xe buýt với xe du lịch.ngồi xong đi xuống như ng` chết rồi :| xinh mấy mà chạy lên xe buýt thì em cũng đứng ngoài đường ngó vào thôi :))
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/10/2011
Đăng
kankan169chuẩn nuôn mà nói thật ko phải tự nhiên nó được như thế đâu...em chỉ moliphê lên tí thôi chứ cưa như vậy cũng vất lắm bác phải tuỳ cơ ứng biến [:D][:D][:D][:D][:D]
=)).. đấy ứng biến như thế còn j.. bà già thi nhường ghế.. girl thì thôi.. hay chiều nay m thử gặp bà gìa thì đuổi ra cướp ghế.. girl thì nhuong xem =))
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/10/2011
Đăng
lang_tu_hao_hoaCop hay chuyện của bác vậy :-/
uả
tưởng bạn này bị Mỹ bắn chết ròi
sao hồn vưỡn còn hiện về ol hả
ôi sợ quá
Xem thêm
Thích
Trả lời
11/10/2011
Đăng
black_wolfyên sờ tâm.. cày nốt 5 năm luôn =)).. toàn thấy mấy bà già vào thi m ga lăng nhường ghế.=)). còn con gái dù xinh như thị nở =)) cũng kệ =))... lam thế đúng ko bác
chuẩn nuôn mà nói thật ko phải tự nhiên nó được như thế đâu...em chỉ moliphê lên tí thôi chứ cưa như vậy cũng vất lắm bác phải tuỳ cơ ứng biến [:D][:D][:D][:D][:D]