Độc quyền, trong kinh tế học, là trạng thái thị trường chỉ có duy nhất một người bán và sản xuất ra sản phẩm không có sản phẩm thay thế gần gũi. Trong tiếng Anh monopoly có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp monos (nghĩa là một) và polein (nghĩa là bán). Đây là một trong những dạng của thất bại thị trường, là trường hợp cực đoan của thị trường thiếu tính cạnh tranh. Mặc dù trên thực tế hầu như không thể tìm được trường hợp đáp ứng hoàn hảo hai tiêu chuẩn của độc quyền và do đó độc quyền thuần túy có thể coi là không tồn tại nhưng những dạng độc quyền không thuần túy đều dẫn đến sự phi hiệu quả của lợi ích xã hội
Các ngành độc quyền có ảnh hưởng lớn đến kinh tế việt nam như : điện , nước , xăng , viễn thông .. Mỗi lần tăng giá các ngành đều trình bày khó khăn riêng của mình và 1 câu nghe khá quen : '' So với nước ngoài thì tăng như vậy là hợp lý '' ..Nhưng ở mỗi người chúng ta đều cảm nhận được từ các ngành trên có khó khăn hay lỗ thật không , hay đó là mặt trái của sự độc quyền .. Và thử hỏi thu nhập trung bình của người Việt Nam = 1/5 , 1/10 , 1/20 các nước khác không mà lại mang phân tích rằng : nước ngoài tăng 1 USD thì Nước ta tăng 10 nghìn VND là rẻ hơn các nước khác rồi ..Vậy chỉ khổ cho người dân có thu nhập thấp và đối tượng còn nhỏ phải nhờ vào đồng lương của cha mẹ ..tạo ra nhiều hệ luỵ tiêu cực xấu trong tương lai
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tập đoàn điện lực Việt Nam: Độc quyền – đặc lợi – tội đồ
Việt Nam, EVN là một trong những dẫn chứng sống động và dối trá nhất về việc người ta đã mượn dĩ vãng kinh tế chỉ huy để trục lợi như thế nào. Trong điều kiện nền chính trị độc đảng, thủ đoạn lợi dụng càng trở nên có ý nghĩa hơn. Độc quyền và đặc lợi cũng vì thế đồng nghĩa với tội đồ, đối với nền kinh tế và đời sống dân sinh.
Bù lỗ vào dân!
Tháng 10/2013. Tròn hai năm từ thời điểm nhiều khuất tất của Tập đoàn điện lực Việt Nam (EVN) lần đầu tiên được lôi ra ánh sáng. Một lần nữa, báo chí trong nước phải dùng đến từ “phẫn nộ” đối với điều bị xem là tội ác của một tập đoàn luôn được chở che bởi cơ chế đặc quyền đặc lợi.
Hai năm trước, vào lúc nền kinh tế Việt Nam dợm chân vào suy thoái, sự đổ bể của hai thị trường chứng khoán và bất động sản đã kéo theo một phát minh không tiền khoáng hậu kể từ thời mở cửa: những doanh nghiệp nhà nước đặc trưng bởi chủ thuyết “giá chỉ có tăng chứ không giảm” như EVN và Petrolimex (Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam) đã tạo thành cặp song sinh có chung hậu môn. Hàng loạt chiến dịch đầu tư trái ngành của các tập đoàn này vào chứng khoán, bất động sản và bảo hiểm rốt cuộc đã tích đọng gánh nợ đến trên 40.000 tỷ đồng.
Trong suốt hai năm qua, toàn bộ số nợ nần đó đã được EVN và Petrolimex tuồn qua tuyến đại tràng để đổ lên đầu người dân đóng thuế.
Nhưng cũng trong suốt hai năm qua, bất chấp những đợt tăng giá điện vô tội vạ của EVN, đã không có bất cứ cuộc kiểm tra nào được làm tới nơi tới chốn. Tất cả những dấu hiệu khuất lấp về tài chính và số lương “nghèo khổ” ít nhất vài chục triệu đồng theo đầu người ở tập đoàn này mà dư luận bức xúc từ năm 2011, đã hầu như không được cơ quan chủ quản của EVN là Bộ Công thương đón nhận. Không những thế, những lãnh đạo cao nhất của Bộ Công thương như ông Vũ Huy Hoàng vẫn không ngơi nghỉ một chiến dịch khác: PR cho “cậu ấm hư hỏng” của mình.
Đó là một dạng PR không mới, nhưng lại chỉ được dư luận người dân Việt đặt tên chính thức từ năm 2012: PR chính sách. Chủ thể của hoạt động này chính là cái tên “nhóm thân hữu” – một chủ đề mà chưa một ủy viên Bộ Chính trị nào dám mổ xẻ trước bàn dân thiên hạ.
Nhóm thân hữu, về bản chất, lại có mối quan hệ ruột rà và móc xích giữa các chính khách ở các cấp khác nhau, từ dưới lên và từ trên xuống. Trong từng trải của người dân Hà Nội, thực tế sinh tồn của các doanh nghiệp lệ thuộc vào chính sách từ nhiều năm qua đã chứng tỏ một nguyên tắc bất thành văn là chỉ có chính sách mới tạo ra được lợi nhuận, để đến lượt mình, lợi nhuận phải quay lại “nuôi” chính sách.
Không quá khó hiểu là những động thái PR chính sách đã xuất hiện không ít lần, kể cả ở cấp Chính phủ. Cũng không ít lần, cứ sau cuộc họp thường kỳ hàng tháng của Chính phủ, phát ngôn viên của cơ quan này là Bộ trưởng Vũ Đức Đam - người đang được hứa hẹn sẽ “nâng lên một tầm cao mới” - lại đăng đàn với những lời lẽ lấp lửng về lộ trình tăng giá của EVN và Petrolimex.
Nhưng không giống với sự mơ hồ vô cùng tận của cụm từ “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, kết quả của sự lấp lửng từ các nhóm lợi ích thời nay thường dẫn đến thái độ tăng giá “quyết liệt” - từ ngữ mà giới lãnh đạo chính phủ hay dùng - ngay sau đó.
Như một quy luật, giá điện và giá xăng dầu tìm mọi cách tăng vào thời gian giữa hai kỳ họp Quốc hội. Còn trong thời gian phiên họp Quốc hội, những nhà làm giá lập tức áp dụng chính sách giảm giá, nhưng chỉ là giảm cho có, để thường sau khi Quốc hội “thành công tốt đẹp”, giá lại ào ào tăng lên.
“Giết sống” dân chúng
Giá xăng dầu và điện lực tăng tất yếu dẫn đến lạm phát. Trong thực tế, chỉ số tiêu dùng CPI bị tác động không nhỏ và lập tức kích hoạt hàng loạt đợt tăng giá của hàng tiêu dùng, thực phẩm, giá vận tải hành khách và hàng hóa, giá nhà trọ…, làm khốn khó hơn cho đời sống dân nghèo vốn đã quá khó khăn.
Đời sống dân sinh ấy lại liên đới quá đỗi hữu cơ với một phần lớn lực lượng vũ trang và công chức viên chức nhà nước. Một viên thiếu tá an ninh than thở “Không thể tích lũy được chỉ với chục triệu bạc lương, vì điện và xăng ngốn hết cả rồi”.
Thế nhưng đối mặt với tất cả những trớ trêu và nghịch lý tận cùng ấy, lãnh đạo Bộ Công Thương vẫn im lặng, trong khi vài ba viên chức cấp vụ của bộ này vẫn cố gắng “an dân” bằng thuyết minh việc tăng giá xăng dầu và điện không ảnh hưởng nhiều đến CPI.
Phụ họa cho điều được coi là “ảnh hưởng không nhiều” trên, các nhà làm thống kê Việt Nam luôn đưa ra những con số không cần nguồn gốc. Chỉ có điều cho đến nay, rất nhiều người dân và cả giới chuyên gia nhà nước đã không còn tin vào các con số thống kê nữa. Một trong những scandal lớn nhất vừa xảy ra là giới chuyên gia phản biện đã thẳng thừng vạch ra hiện tượng “GDP có chân”, châm biếm về tình trạng báo cáo theo chủ nghĩa thành tích của các địa phương, và ngay cả con số GDP mà lãnh đạo chính phủ nêu ra cũng khó có thể mang trên mình tính thực chất.
Nhưng hoàn toàn ngược lại, lợi nhuận mới là thực chất nhất trong tất cả những vụ áp phe đình đám. Một cuộc thanh tra của Thanh tra chính phủ mới đây đã phát hiện trong bảng giá thành của mình, EVN đã hạch toán cả các công trình xây bể bơi, sân tennis và biệt thự vào giá bán điện. Giá bán điện lại được phổ cập cho mặt bằng dân trí thấp kém trong dân chúng. Và thêm một lần nữa, người ta có được bằng chứng về cái được coi là “trận đánh đẹp” của EVN: cuộc chiến bù lỗ vào dân.
Sau khi tăng giá liên tục trong hai năm qua, nợ ngân hàng của EVN đã được rút bớt. Nhưng chỉ là bớt một ít. Với hơn 30.000 tỷ đồng thất bát từ đầu tư trái ngành, EVN luôn phải đối mặt với tương lai phá sản nếu không thanh toán được cho các chủ nợ.
Trong khi đó, một con số lần đầu tiên được công bố là EVN chính là doanh nghiệp vay nợ ngân hàng lớn nhất Việt Nam, với hơn 118.000 tỷ đồng. Đây là mức dư nợ lớn nhất mà hệ thống ngân hàng dành cho một tập đoàn nhà nước.
Với nợ nần khổng lồ và số lỗ do đầu tư trái ngành, người ta ước tính EVN phải tăng giá điện liên tục đến năm 2017-2018 thì mới may ra “hòa vốn”.
Thế nhưng cái điểm hòa vốn đầy tính nhân quả ấy lại có thể khiến những người dân nghèo nhất phải quyên sinh. Bởi theo nguyên lý từ thời tư bản dã man, nếu doanh nghiệp độc quyền hòa vốn, nhân dân phải chịu lỗ; còn khi doanh nghiệp độc quyền có được lợi nhuận, nhân dân chắc chắn phải mất đi phần lớn thu nhập của mình.
Không chỉ mất tài sản, người dân còn phải trả giá bằng cả sinh mạng bởi lối hành xử vô lương tâm của những quan chức độc quyền nhà nước. Vụ xả lũ không thông báo trước ở Đắc Lắc vào tháng 9/2013 chính là một cách “giết sống” 12 cư dân nghèo nàn nơi rốn lũ, với trách nhiệm không chỉ thuộc về doanh nghiệp thủy điện và chính quyền Đắc Lắc, mà còn liên đới đến những lãnh đạo của EVN.
Tuy nhiên sau vụ “giết sống” trên, những phóng viên báo chí quốc doanh đành ôm hận vì bị giới tuyên giáo “chặn họng”. Cũng không có bất kỳ một quan chức vô trách nhiệm nào phải đối mặt với vành móng ngựa.
Tán tận lương tâm chắc chắn là từ ngữ hiển thị đầy đủ nhất tâm địa của các doanh nghiệp độc quyền trong những năm suy thoái kinh tế qua. Kinh tế càng xuống dốc, đời sống người dân càng túng quẫn, chủ nghĩa thực dụng và lợi nhuận càng lên ngôi, thái độ sống chết mặc bay càng đội mồ sống dậy.
Truy cứu độc quyền!
Sự tán tận lương tâm của quan chức và hậu quả của nó không thể không liên quan đến trách nhiệm của giới lãnh đạo chính phủ, những người đã im lặng hoặc “bật đèn xanh” cho EVN và Petrolimex gây nên các chiến dịch tăng giá vào thời gian giữa hai kỳ quốc hội.
Không chỉ bị lên án bởi dư luận trong nước, khối u độc quyền doanh nghiệp quốc doanh ở Việt Nam còn bị nhiều chính phủ xã hội dân sự trên thế giới và các tổ chức quốc tế chỉ trích kịch liệt, bởi hiện trạng bệnh hoạn đó đi ngược lại với những cam kết về “hoàn thiện nền kinh tế thị trường” mà chính phủ Việt Nam đã hùng dũng cam kết trước cộng đồng quốc tế.
Hiện trạng bệnh hoạn trên lại liên quan mật thiết đến chuyến đi lặng lẽ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến New York vào cuối tháng 9/2013. Trong cuộc gặp gỡ đó, ông Dũng đã đề xuất một sự “linh hoạt” mà Mỹ và các nước trong Hiệp định đối tác kinh tế xuyên thái Bình Dương (TPP) “nên” dành cho Việt Nam - như một đặc cách.
Chỉ có điều, làm thế nào để xứng đáng nhận ân huệ ấy thì phía Việt Nam lại không nêu được một dẫn chứng cụ thể nào. Trong khi đó, từ bỏ độc quyền là một trong những điều kiện then chốt để Việt Nam có thể ngẩng mặt ngồi vào bàn đàm phán TPP.
Ít nhất, đã không có một cam kết cụ thể nào của Việt Nam được phát ra về kế hoạch xóa bỏ thế độc quyền và cải cách doanh nghiệp nhà nước. Tất cả những gì được hứa hẹn chỉ là “chúng tôi sẽ tiến hành cải cách”. Song thời gian để cải cách là bao lâu lại tùy thuộc vào lòng hảo tâm của các nhóm lợi ích đang lũng đoạn nền kinh tế Việt Nam, và còn lệ thuộc vào cả lòng thành chính trị của các chính khách của đất nước này.
Nguyên tắc thương mại đa phương quốc tế rất rõ ràng: chừng nào chưa xóa bỏ độc quyền doanh nghiệp, Việt Nam chưa thể đủ tư cách tham dự vào bàn tiệc mà phương Tây đã bày sẵn. Không những thế, hệ quả đó còn làm ảnh hưởng không nhỏ đến vị thế chính trị của giới chính khách lãnh đạo trước người dân trong nước và trong mối cộng hưởng với các phản ứng của quốc tế.
Phản ứng của người dân, như báo chí trong nước đã phải dùng đến từ “phẫn nộ”, sẽ không thể kéo dài tâm thế chịu đựng mãi. Nếu ở những quốc gia như Bungaria, toàn bộ chính phủ đã phải từ chức vào đầu năm 2013 sau cú tăng giá điện của hai tập đoàn điện lực tư nhân mà đã khiến cho hàng chục ngàn người dân Sophia đổ ra đường biểu tình, xã hội Việt Nam cũng có thể là một hình ảnh tương tự trong không quá lâu nữa.
Sau hai năm kể từ lúc các chiến dịch “thủ ác” được kích phát dồn dập và bất chấp oán thán dân tình, kẻ tội đồ EVN đã có đủ thời gian chứng tỏ nó có năng lực gây ra tội ác ghê gớm đến thế nào.
Bất kể động cơ nào, dù thuộc về tranh đấu nội bộ hay làm dịu tình cảm phẫn uất của dân chúng…, ban lãnh đạo EVN và cơ quan chủ quản của tập đoàn này là lãnh đạo Bộ Công Thương cũng rất xứng đáng bị Quốc hội, Thanh tra chính phủ và Bộ Công an tạm đặt ra “ngoài vòng pháp luật” về thế độc quyền, đồng thời không thể bỏ qua trách nhiệm pháp lý về ít nhất 17 hành vi có dấu hiệu sai phạm.
Nước sạch tăng giá: Người dân phải tính toán lại thu chi hằng ngày .. Việt nam chỉ hợp tác với cty nước ngoài về kỹ thuật .. chứ không mở cửa ngành nước Thông tin giá nước sạch của Hà Nội sẽ tăng từ ngày 1.10 với mức tăng cao nhất lên tới gần 36% đối với nước kinh doanh đang làm nhiều người dân phải tính toán lại thu chi hằng ngày...
Tăng giá nước sạch sinh hoạt ở Hà Nội từ ngày 1.10 - Ảnh: Ngọc Thắng
Sau những lần tăng giá ồ ạt và giảm giá nhỏ giọt của mặt hàng xăng và lần điều chỉnh giá điện thêm 5% từ 1.8 vừa qua, tới đây, từ ngày 1.10 giá nước sạch cũng tặng khiến không ít người bức xúc.
Mới đây, Thành ủy Hà Nội đã thông qua bảng giá nước sinh hoạt mới do Sở Tài chính Hà Nội đề xuất: 10 m3 nước sinh hoạt đầu tiên tăng từ 4.000 đồng/m3 lên 4.797/m3 đồng; với nước kinh doanh, từ 12.000 đồng/m3 lên 16.258/m3 đồng.
Với mức giá trên khi đối chiếu với mức lương cơ bản hằng tháng chỉ hơn 1 triệu đồng, những người có thu nhập thấp và trung bình không khỏi lo lắng. Chưa kể áp lực tăng giá từ giá điện, giá xăng (từ tháng 3.2013, giá xăng tăng 4 lần và giảm 4 lần, tổng cộng mức tăng lên tới 2.640 đồng nhưng chỉ giảm 1.520 đồng).
Chị Nguyễn Thị Hà, ở ngõ 195 Cầu Giấy, Hà Nội, chia sẻ: Nếu chỉ đơn thuần là tăng giá xăng hay giá điện, thì người dân vẫn chịu được vì chẳng ai có thể không dùng những mặt hàng thiết yếu này. Tuy nhiên, điện, xăng, nước cùng tăng kéo theo đủ thứ dịch vụ cũng thi nhau đội giá, từ những thứ gắn với đời sống hằng ngày như thực phẩm, rau xanh, đến những thứ phục vụ các nhu cầu khác như ăn ở, đi lại, may mặc…
Theo nhiều chuyên gia, các dịch vụ, nhiên liệu thiết yếu đua nhau tăng giá trong thời gian qua đang làm dấy lên nguy cơ lạm phát sẽ khó có thể kiềm chế ở mức thấp như mục tiêu đề ra.
Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh nêu quan điểm, việc tăng giá nước là bất khả kháng, và đã được dự báo trước đó, do giá điện tăng. Điều này sẽ tác động đến CPI trong tháng 9, sau 2 tháng chỉ số giá tiêu dùng tăng liên tiếp, lần lượt là 0,27% vào tháng 7 và 0,83% vào tháng 8 vừa qua.
Theo chuyên gia này, giá nước tăng, đặc biệt là mức tăng lên tới xấp xỉ 36% đối với nước kinh doanh, sẽ khiến cho các dịch vụ khác như ăn uống, nhà hàng cũng tăng, và điều này sẽ tác động lên thu nhập của người dân.
“Một trong số ngành bị ảnh hưởng là thép, nước tăng cũng sẽ khiến cho mặt hàng liên quan đến ngành này tăng theo, người mua phải trả thêm và tác động đến giá tiêu dùng. Bên cạnh đó, dịp đầu năm, chỉ số tiêu dùng cho năm học mới cũng có thể tăng, phí dịch vụ y tế chắc chắn cũng sẽ có điều chỉnh… cũng khiến cho lạm phát có nguy cơ tăng”, ông Doanh nêu quan điểm.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Xăng Tăng giá và lãi khủng Có lẽ không ở đâu lại xảy ra chuyện ngược đời, người dân bức xúc trước việc một doanh nghiệp làm ăn có lãi. Nhưng đó là thực tế. "Sóng" đã nổi lên ngay sau khi Tập đoàn xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) công bố lãi khủng trong 9 tháng đầu năm 2013.
Chuyện ngược đời này, tiếc rằng, lại hoàn toàn có lý. Có lý vì trong 9 tháng đầu năm, Petrolimex đã tăng giá 3 lần, cả 3 lần, lý do đều là bị... lỗ. Nhưng sự thật thì họ đã lãi tới 1.579 tỉ đồng, gấp rưỡi so với cùng kỳ năm ngoái. Nói một cách ngắn gọn và chính xác nhất, đó là sự thiếu trung thực. Bức xúc của dư luận là bức xúc trước sự thiếu trung thực.
Đúng 10 ngày trước khi Petrolimex công bố lãi lớn như nói trên, xăng dầu giảm giá... 250 đồng với lý do hỗ trợ người người tiêu dùng sau bão lũ. Mức giảm này cũng gây ra rất nhiều lời ra tiếng vào vì nó quá khiêm tốn. Nó vẫn rơi vào căn bệnh muôn thuở của ngành này bao năm nay, giảm ít tăng nhiều (cả 3 lần tăng giá, mức tăng đều lớn hơn mức giảm 250 đồng). Nhưng đã là "hỗ trợ" thì tùy tâm, hơn nữa xăng dầu luôn kêu lỗ nên dù vẫn còn không ít "ấm ức", việc này cũng lắng xuống. Ấy vậy mà chỉ 10 ngày sau, bão lũ còn chưa qua người dân mới ngã ngửa, xăng dầu vẫn đang lãi rất lớn. Đến lúc này, người ta có quyền nghi ngờ, phải chăng việc giảm giá ngoài lý do hỗ trợ bão lũ còn mang tính "dọn đường" để giảm bớt bức xúc của dư luận cho việc công bố lợi nhuận nói trên?
Đối với người tiêu dùng thì như vậy. Đối với nghĩa vụ nộp thuế, ngành xăng dầu cũng không tích cực hơn. Bất chấp việc lãi lớn trong kinh doanh, họ luôn muốn có một chế độ "đãi ngộ" riêng về thuế. Giữa tháng 9 vừa rồi, rất nhiều công ty xăng dầu viện khó khăn, xin ngoại lệ là được nộp thuế từng phần dù quy định không cho phép. Chưa hết, hiện ngành xăng dầu còn đang cù cưa với Bộ Tài chính khi Bộ này quyết định truy thu đối với các “đại gia” xăng dầu đầu mối số tiền thuế lên tới gần 500 tỉ đồng liên quan đến nghiệp vụ kinh doanh tạm nhập tái xuất mặt hàng xăng dầu năm 2012. Đó là Petrolimex 170 tỉ đồng, Tổng công ty dầu Việt Nam (PV Oil) là 66 tỉ đồng, Xăng dầu Đồng Tháp (Petimex) là 56,5 tỉ đồng, Lọc hóa dầu Nam Việt (NamViet Oil) là 26 tỉ đồng, Xăng dầu quân đội 19,7 tỉ đồng…
Câu hỏi đặt ra là vậy thì ngành xăng dầu với lợi thế độc quyền đã làm được gì cho đất nước, cho nền kinh tế? Với người tiêu dùng - những khách hàng của họ thì kinh doanh thiếu sòng phẳng, thiếu trung thực. Với nhà nước, dù nhiều lần lên tiếng xin cơ chế ngoại lệ nhưng nghĩa vụ nộp thuế của họ cũng thiếu minh bạch. Đó là lý do, việc họ lãi lớn luôn gây bức xúc cho dư luận.
Có một điều cần phải làm rõ là, tại sao xăng dầu vẫn có thể biến lãi thành lỗ (kêu lỗ để tăng giá) trong khi theo đúng luật, họ vẫn phải công khai báo cáo tài chính định kỳ từng quý? Tại sao các cơ quan có thẩm quyền trong việc cho xăng dầu tăng giá không kiểm tra Petrolimex và các công ty xăng dầu khác có thực lỗ không trước khi cho phép họ tăng giá? Tại sao cứ để "tăng giá" thành chuyện "đã rồi" khi ngành này sau đó lại công bố lãi khủng?
Hôm thứ Bảy 12.10, các thuê bao của MobiFone và Viettel đều nhận được tin nhắn thông báo tăng giá cước dịch vụ 3G. Và ngày hôm sau (Chủ nhật 13.10) đọc báo thấy rằng đó là thông tin chính xác.
Báo đưa tin rằng từ ngày 16.10, MobiFone và Viettel sẽ tăng 40% cước 3G. Cụ thể gói MIU của MobiFone và gói MiMax của Viettel sẽ được điều chỉnh tăng lên 70.000 đồng/tháng thay vì 50.000 đồng như hiện nay. Hai gói cước kể trên sẽ được hưởng dung lượng 600MB ở tốc độ truy cập 3G chiều tải lên tối đa là 8Mbps, chiều tải xuống là 2Mbps. Và báo cũng đưa tin Vinaphone rồi cũng sẽ sớm công bố như hai nhà mạng nêu trên. Lâu nay các nhà mạng vẫn thường kêu ca giá cước điện thoại di động và 3G ở VN quá rẻ, dẫn đến việc nhà cung cấp không thể đầu tư nâng cấp chất lượng dịch vụ được. Bản thân tôi là một dân ngoại đạo của lĩnh vực này nên chẳng biết thực hư ra sao, chỉ xin kể chuyện mắt thấy tai nghe sự thật 100% như thế này. Hoài Ân dùng 4G TTTT trận đấu của U19 VN tại Malaysia giá rẻ, chất lượng cao Vừa rồi, tôi có dịp sang Malaysia xem đội tuyển U19 đá vòng loại châu Á, mà kết quả đã làm nức lòng người hâm mộ bằng ba trận toàn thắng. Trong dịp này, tôi được gặp anh bạn trẻ Hoài Ân, người đã có sáng kiến phục vụ giới hâm mộ bóng đá nước nhà bằng cách tự quay và phát trực tiếp lên YouTube cả ba trận đấu của đội U19 VN (trong đó trận VN - Australia đã thu hút cả trăm ngàn người xem). Anh này cho biết chính phó chủ tịch lâm thời Hội cổ động viên bóng đá VN Trần Song Hải là người đã mua tặng cho anh gói dịch vụ 4G, giúp anh làm tốt việc phát trực tiếp lên YouTube. Phần anh Song Hải cho biết: “Tôi mua tặng Hoài Ân một gói có dung lượng 4Gb với giá 90 ringgit (khoảng 630.000 đồng VN). Tốc độ đường truyền thì khỏi chê, nhanh cực kỳ chứ không chậm rì rì như dịch vụ 3G ở VN. Vậy mà sử dụng để truyền lên YouTube cả ba trận đấu cũng chỉ hết có phân nửa”! Cũng dịp này, Đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM đã truyền thanh trực tiếp bằng điện thoại di động gọi về VN cả ba trận của U19 VN. Bình luận viên Huỳnh Sang cho biết: “Những người rành rẽ chuyện sử dụng dịch vụ điện thoại di động từ Malaysia về VN mách cho tôi biết là mua thẻ rồi bấm 1320084 + số di động ở nhà thì rất rẻ. Do phòng ngừa chuyện trục trặc giữa chừng nên tôi phải dùng cùng lúc hai điện thoại kết nối thường trực, vậy mà chi phí cho cả ba trận không hết 1,2 triệu đồng VN”. Anh Trần Song Hải, người am hiểu giá cước ở Malaysia, cho biết chi phí một phút gọi từ Kuala Lumpur về VN (qua tổng đài tiết kiệm 132) là 1.350 đồng/phút. Trời ạ, với giá này cước di động từ Malaysia gọi về VN chỉ đắt hơn giá cước trong nước chút xíu (tôi tham khảo giá cước của MobiFone gọi cho mạng khác là xấp xỉ 1.200 đồng/phút). Còn nếu dùng MobiFone gọi qua Malaysia qua tổng đài 171, rẻ hơn so với thông thường, nhưng cũng đến 3.600 đồng/phút (chưa VAT)! Trong khi đó, thu nhập bình quân đầu người của VN không bằng 1/4 so với Malaysia. Thưa các nhà mạng, với những câu chuyện nêu trên, tôi không nuốt trôi việc tăng giá cước 3G cũng như giá cước di động hiện nay