Em thả vào chiều từng sợi nhớ mùa đông Cái lạnh tháng mười hai em se lòng đến lạ Những sợi nhớ đi qua vòm cây kẽ lá Hờ hững rớt xuống đời Anh bắt được không ?
Anh bắt được không giữa trời đất mênh mông Khi cuộc đời còn nhiều lo toan, trăn trở Mà tình yêu em chỉ là viên kẹo nhỏ Một chút ngọt ngào như muối bỏ sông
Trả lời đi anh, kẻo qua hết mùa đông Đừng để trong em tháng mười hai ngơ ngác Rồi xuân sang em thành con chim lạc Bay mãi giữa trời, bay mãi biết về đâu?!
"Một số người bỏ vài chục ngàn để ăn một bữa cơm, một số khác bỏ vài trăm ngàn để ăn tiệm, số ít khác nữa có thể bỏ vài triệu, chục triệu để ăn ở một nhà hàng sang trọng.....chẳng ai quan tâm rằng có người, bữa ăn của họ chỉ là đồ thừa từ một bữa ăn khác đáng vài ngàn đồng để sống qua ngày. Họ ăn cho qua cơn đói để dành đồng tiền lẻ kia cho con cái họ học hành, hay cho con cái họ có một bữa ăn đàng hoàng hơn họ.
Sống trên đời, tùy mỗi số phận mà sinh ra hoàn cảnh và điều kiện khác nhau. Nhưng một lần, hãy nhìn lại để thấy rằng đôi khi những con vật nuôi còn may mắn hơn cả đồng loại của chúng ta. Hãy sống biết khiêm tốn, và sử dụng cái mình có một cách ý nghĩa. Để tiêu xài một thứ gì đó rất dễ, nhưng để bỏ một vài đồng bạc dành cho những người kém may mắn đôi khi lại là rất khó.....Không phải bạn ích kỉ, nhưng chỉ là bạn không ở hoàn cảnh của họ để biết đc rằng với họ cuộc sống này khó khăn đến thế nào, chỉ để sinh tồn.
Một số người tiêu những đồng tiền mà họ ko thật sự làm ra, vào những thứ mà họ ko thật sự cần thiết, chỉ để gây ấn tượng với những người chẳng có ý nghĩa gì với họ hết. Có khi nào bạn tự hỏi và trả lời câu hỏi này chưa ?"
pillorylần nào đọc câu truyện này cũng cảm động, quyết tâm tiết kiệm
xong nhìn đồ đạc thik quá lại tiêu xài quá tay, nhiều khi ko dùng đến
tốt nhất là vẫn làm việc tốt và vẫn tiêu T_T thế là đỡ bị cắn dứt :(
chỉ khổ cái phần cày cuốc