Chẳng ai nói được gì, họ nhìn nhau lầm lũi khóc trong mưa rả rích. Cơn mưa càng nặng hạt. Buổi sáng bên góc cánh cửa vào nhà xác u ám khiến cho nỗi đau vừa mất đi một người bạn nghề thê lương đến tận cùng. Họ thút thít gọi “Hiệp ơi, Hiệp ơi...” - tên người phụ nữ bán vé số vừa mất sau vụ tai nạn giao thông xảy ra sáng cùng ngày.
Chị Hồng, cùng đi bán vé số với chị Phan Thị Hiệp, có mặt ở bệnh viện nói: “Nhà Hiệp ở quê nghèo lắm bác sĩ ạ”.
Chị Hiệp (44 tuổi, quê ở làng Trường Thọ, xã Tịnh Phong, huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi) ra Đà Nẵng bán vé số đã ba năm rồi. Hai vợ chồng chị có bốn đứa con. Ở quê đất ít lại khô cằn nên làm không đủ ăn. Khi mấy đứa con đến tuổi đi học, đặc biệt là lúc cô con gái đầu vào đại học, gia cảnh càng túng bấn hơn. Không nỡ nhìn đời con dở dang việc học, chị xách gói theo mấy chị em cùng cảnh ra Đà Nẵng tìm việc mong kiếm tiền gửi về. Nghề nghiệp không, vốn liếng chẳng có, họ cầm xấp vé số rảo bước khắp phố phường tiếp tục cuộc mưu sinh.
Thế rồi họ cũng gặp may, nhóm phụ nữ nghèo khó ấy gặp được người tốt bụng. Vợ chồng ông Đặng Văn Tấn (đại lý vé số) thương tình cho vào tá túc mà không lấy tiền trọ. Có mặt tại bệnh viện ngay sau khi nghe tin chị Hiệp bị tai nạn, ông Tấn buồn bã: “Cả chục chị em đây nghèo khó lắm. Ai cũng lam lũ nắng mưa quên cả bản thân mình để lo cho con. Vậy mà...”.
Đứng bên nhà xác, chị Phan Thị Liên (chị ruột của chị Hiệp) khóc ngất, không tin vào những gì vừa mới xảy ra. “Sáng nay mấy chị em ngủ dậy gặp trời mưa. Ai cũng tranh thủ đi cho sớm vì ngày mưa bán ế lắm.
Ngày nắng chị em còn mua ổ bánh mì lót dạ, chứ ngày mưa chả ai dám ăn vì sợ vé ế không đủ tiền... Em ơi, sao em ra đi mà bụng dạ đói thế này hả em.” Rồi chị Liên nói trong tiếng khóc: “Cả mấy .tháng nay Hiệp không về quê. Cách đây ba bữa, hai chị em dồn được ít tiền, Hiệp bảo đưa cho em mượn về quê mua chiếc xe đạp cho mấy đứa nhỏ, chứ nhìn cảnh chúng nó đi bộ lếch thếch đến trường mà xót quá”. Thương con, chị Hiệp khăn gói về quê, sắm cho hai đứa nhỏ hai chiếc xe đạp rồi quay ra lại Đà Nẵng thì xảy ra chuyện đau lòng.
Theo lời chị Liên, tất cả tiền thầy, tiền trọ... của mấy đứa con trong nhà (kể cả đứa con gái đầu đang học Đại học Phạm Văn Đồng) đều một tay chị Hiệp lo liệu. Còn chồng chị, anh Trương Quang Trung, quần quật cày thuê cuốc mướn vậy mà vẫn không đủ trang trải cho cuộc sống gia đình.
Sáng sớm, từ Quảng Ngãi nghe tin vợ mất, anh Trung không tin vào tai mình, vội vàng đón xe ra Đà Nẵng. Khi đến nhà xác thấy người vợ hiền nằm bất động trên chiếc băng ca lạnh lẽo anh mới biết mình mãi mãi không bao giờ gặp vợ nữa. Chiều, anh Trung cùng mấy người phụ nữ bán vé số trong xóm theo xe đưa chị Hiệp về quê giữa trời mưa ướt lạnh đến não nề.
Diễn đàn toàn ngưòi còn rất trẻ và đa phần đều có gia cảnh khá tốt nên có lẽ sẽ khó đồng cảm...Có điều mọi ngưòi cũng nên biết mình đã may mắn nhường nào. Đúng ko ?
duyanhtranchị lưu rồi nhé, số chị đấy, có lang thang ở HN thì a lô chị ;))
linh ta linh tinh...b-(
có ghé chơi thì nhớ báo trước để tôi cho mẹ nó về nhà ngoại ;))
<p style="color:#808080;font-size:9px;"><i>-----------------------------Tự động gộp Reply ---------------------------</i></p><!-- Time:06:28:18, 14-10-2011-->
chị lưu rồi nhé, số chị đấy, có lang thang ở HN thì a lô chị ;))
linh ta linh tinh...b-(
có ghé chơi thì nhớ báo trước để tôi cho mẹ nó về nhà ngoại ;))
Xem thêm
Thích
Trả lời
14/10/2011
Đăng
em.198x...Thái Bình quê anh đoá :-"
mà quả thực cô có con mắt cú vọ thật đấy, tôi ngày nào cũng nhìn nó mà ko thấy :))
chị lưu rồi nhé, số chị đấy, có lang thang ở HN thì a lô chị ;))
duyanhtranều ôi cầu hình trái tim kìa =P~
...Thái Bình quê anh đoá :-"
mà quả thực cô có con mắt cú vọ thật đấy, tôi ngày nào cũng nhìn nó mà ko thấy :))
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/10/2011
Đăng
em.198xđúng là nhí nhảnh như con choá cảnh >:)
mời thật mà, khi nào coá dịp thì ghé chơi 0934 664 388
bác ở gần chiếc cầu này
cầu Bo huyền thoại áh :P
ều ôi cầu hình trái tim kìa =P~
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/10/2011
Đăng
duyanhtrandễ nuôi vd' =)) cho địa chỉ đi, hum nào dạt nhà ghé thăm ;))
đúng là nhí nhảnh như con choá cảnh >:)
mời thật mà, khi nào coá dịp thì ghé chơi 0934 664 388
bác ở gần chiếc cầu này
cầu Bo huyền thoại áh :P
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/10/2011
Đăng
em.198xcoi mẹt cô lần đầu là tôi biết cũng là ngườí sống có chiều sâu mà [:D]
khi nào chẳng may bị dòng đời xô đẩy về Thái Lọ đồng thời có đói thì gọi tôi nhé...nhà có lọ muối vừng mẹ đĩ nó làm ngon lắm [:D]
sáng nào cũng ôm lọ muôi chén hết một tô cơm chứ chẳng bao giờ đi ăn sáng cả
dễ nuôi vd' =)) cho địa chỉ đi, hum nào dạt nhà ghé thăm ;))
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/10/2011
Đăng
duyanhtranmột bài viết cũ:
Tối, chạy mưa dưới mái hiên nhà, thấy hàng bánh giò đứng đấy, tự dưng đứng lại, mua 1 cái, vừa ăn vừa tỉ tê với cô bán hàng rong...
Chạy vội ra bến xe bus, chú xe ôm cười bảo, vừa đi rồi cháu ạ, lại đứng đợi 15p nữa vậy, tranh thủ buôn dưa lê (cái tính mình thật là.......), chú bảo mình lớn gần bằng con chú, các con chú lớn hết rồi, lấy chồng hết rồi, mình trêu, giờ có 2 cụ nuôi nhau thích nhé, chú bảo, cụ bà cũng đi lấy chồng rồi... mình im lặng, cười :D ...
Hà Nội bão, trời đất âm u, buồn man mác, lại luyên thuyên...
chú xe ôm kia thì cứ bảo làm mối cho mình 1 zai con của ng quen, mà ngta nói thật lắm, ko phải kiểu đãi bôi đâu :))
nhớ hồi xưa làm ở khách sạn, có 1 cô quên Nam Định, trc đi làm phế liệu nhưng ông chủ ks thương tình nên nhận vào làm dọn dẹp cùng với tổ Buồng phòng, cô ấy cũng già rồi, gầy đét, lại hay lập cập, ko biết chữ, cả ks mỗi mình mình là hay giúp đỡ cô ấy nên cô ấy quý mình lắm, biết thik ăn xoài xanh ngày nào đi làm cũng cho mình 1 quả, hnào ko có xoài thì mang đủ thứ trên đời cho mình ăn, mình bảo cô mua làm gì tốn tiền ra, mà cứ cười nhăn nhở :)) có j ăn cũng để dành mình nhá bởi vì gầy nhất ks, còn nhiều cái nữa, cô ấy coi mình như con
kể ra hơi luyên thuyên, nhưng tình cảm của ngta thật quá, chả muốn quên [:D]
coi mẹt cô lần đầu là tôi biết cũng là ngườí sống có chiều sâu mà [:D]
khi nào chẳng may bị dòng đời xô đẩy về Thái Lọ đồng thời có đói thì gọi tôi nhé...nhà có lọ muối vừng mẹ đĩ nó làm ngon lắm [:D]
sáng nào cũng ôm lọ muôi chén hết một tô cơm chứ chẳng bao giờ đi ăn sáng cả
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/10/2011
Đăng
em.198xtôi cũng thế đấy
nghề của toi suốt ngày lượn nên thường xuyên phải gặp đôi khi là một người đờ đẫn bước đi với những bước chân vô định trên vỉa hè, khi thì là bà hàng rong với nào rau nào quả cùng ánh mắt như van lài mình khi họ ế hàng vào ngày mưa ...lúc ấy sao mình thấy mình may mắn vậy đồng thời là thất vọng về chính mình khi chẳng giúp được gì cả...mua giúp bà một ký nho vài chục nghìn thôi nhưng bà cảm ơn rối rít với giọng nói nghèn nghẹn, những cảm giác kiểu này thật chẳng thể dùng lời để diễn tả...hẳn là đằng sau mấy chục nghìn đó là những câu chuyện mà thực tình mình ko muốn biết tí nào
một bài viết cũ:
Tối, chạy mưa dưới mái hiên nhà, thấy hàng bánh giò đứng đấy, tự dưng đứng lại, mua 1 cái, vừa ăn vừa tỉ tê với cô bán hàng rong...
Chạy vội ra bến xe bus, chú xe ôm cười bảo, vừa đi rồi cháu ạ, lại đứng đợi 15p nữa vậy, tranh thủ buôn dưa lê (cái tính mình thật là.......), chú bảo mình lớn gần bằng con chú, các con chú lớn hết rồi, lấy chồng hết rồi, mình trêu, giờ có 2 cụ nuôi nhau thích nhé, chú bảo, cụ bà cũng đi lấy chồng rồi... mình im lặng, cười :D ...
Hà Nội bão, trời đất âm u, buồn man mác, lại luyên thuyên...
chú xe ôm kia thì cứ bảo làm mối cho mình 1 zai con của ng quen, mà ngta nói thật lắm, ko phải kiểu đãi bôi đâu :))
nhớ hồi xưa làm ở khách sạn, có 1 cô quên Nam Định, trc đi làm phế liệu nhưng ông chủ ks thương tình nên nhận vào làm dọn dẹp cùng với tổ Buồng phòng, cô ấy cũng già rồi, gầy đét, lại hay lập cập, ko biết chữ, cả ks mỗi mình mình là hay giúp đỡ cô ấy nên cô ấy quý mình lắm, biết thik ăn xoài xanh ngày nào đi làm cũng cho mình 1 quả, hnào ko có xoài thì mang đủ thứ trên đời cho mình ăn, mình bảo cô mua làm gì tốn tiền ra, mà cứ cười nhăn nhở :)) có j ăn cũng để dành mình nhá bởi vì gầy nhất ks, còn nhiều cái nữa, cô ấy coi mình như con
kể ra hơi luyên thuyên, nhưng tình cảm của ngta thật quá, chả muốn quên [:D]
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/10/2011
Đăng
duyanhtranko hẳn là thế, tính mình nhí nhố ăn vào máu rồi nên những lúc nghiêm túc chỉ nên im lặng
bài báo làm mình nhớ đến những con người như thế mà mình đã từng tiếp xúc
tôi cũng thế đấy
nghề của toi suốt ngày lượn nên thường xuyên phải gặp đôi khi là một người đờ đẫn bước đi với những bước chân vô định trên vỉa hè, khi thì là bà hàng rong với nào rau nào quả cùng ánh mắt như van lài mình khi họ ế hàng vào ngày mưa ...lúc ấy sao mình thấy mình may mắn vậy đồng thời là thất vọng về chính mình khi chẳng giúp được gì cả...mua giúp bà một ký nho vài chục nghìn thôi nhưng bà cảm ơn rối rít với giọng nói nghèn nghẹn, những cảm giác kiểu này thật chẳng thể dùng lời để diễn tả...hẳn là đằng sau mấy chục nghìn đó là những câu chuyện mà thực tình mình ko muốn biết tí nào
Xem thêm
Thích
Trả lời
12/10/2011
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất