mapnhenhonNgười ấy, tôi không biết có thể gọi bằng cái danh từ mĩ miều “người yêu” hay chưa. Một chút quan tâm, một chút lo lắng, một chút rung động, một chút hẹn hò, cả một chút của một chút yêu thương, nhưng tất cả lại chưa bao giờ là tình yêu cả.
Đôi khi tôi tự hỏi: “Con trai, không yêu vẫn có thể dịu dàng, vẫn có thể nắm tay tôi thật chặt, vẫn có thể dịu dàng ôm tôi vào lòng, vẫn có thể hát cho tôi nghe thật lâu như vậy ư?” Nhếch mép cười, tôi thậm chí còn không muốn biết câu trả lời vì... ngày đó, tôi đã cười ngây ngô, nhìn anh và nói “Anh đừng yêu em, thật đấy!”
Có đứa bạn bảo “Con gái mà thoáng như tôi hẳn là nhiều người thích lắm”; nhưng có người lại cho rằng “con gái mà lởi xởi như tôi khó tìm được tình yêu của mình”. Có lẽ vậy, vô tổ chức là cái từ tôi vẫn hay dùng để tự vẽ nên chân dung mình.
Ờ thì… một đời người, không phải ai đến cũng là để ở lại, chỉ sợ ta không nhận ra ai là người xứng đáng để ở lại mà thôi.
hungkitohay, đang chờ bạn kể về người thứ ba ;;)
Bác có nghe ko qua em kể cho. Em chính là người thứ 3.
Mà mấy em gái bh thích yêu công an thế nhỉ.
Công an là đối tượng có nhiều mặt lạ nhất. Và thay mặt lạ nhanh nhất.
mapnhenhonCon gái luôn rất nhạy cảm, đây là ưu điểm lớn mà cũng là nhược điểm không hề nhỏ. Xa mặt cách lòng, tôi bắt đầu có cảm giác anh đang dần không dám yêu tôi, anh sợ! Có lẽ vì cuộc sống đã dạy anh giả tạo... giả tạo ngay cả với tôi. Cười an nhiên, tôi và anh chia tay nhau vì những nỗi sợ phù phiếm. Rất muốn hỏi anh: “Nếu được chọn lại, anh có chọn yêu em?”. Nhưng rồi tôi lại sợ, sợ anh trả lời rằng “Không, anh sẽ không bao giờ chọn em!”
Con người ta, chỉ nên yêu khi đủ yêu thương, đừng nên yêu khi cần yêu thương. Tôi giờ đây, dù rung động cũng sẽ ngoảnh mặt ngó lơ, yêu thương đến cũng sẽ phụng má trợn mắt thổi phù phù cho bay đi. Cái tôi có chỉ là một trái tim với nhiều nỗi sợ không giống ai và một mối quan hệ không rõ ràng.
Xem thêm
Thích
Trả lời
10/07/2014
Đăng
mapnhenhonAnh không nói yêu tôi mãi cho đến một ngày, ngày anh đi xa. Tôi không nhút nhát, nhưng tôi hay khóc, đến cả tiễn anh đi tôi còn không làm được chỉ vì sợ mình sẽ khóc hết cả chặng đường tiễn.
Xem thêm
Thích
Trả lời
10/07/2014
Đăng
mapnhenhonKhông đẩy đưa, không gạ gẫm, anh xuất hiện trong cuộc đời tôi cứ như đó là chỗ dành sẵn cho anh, anh chín chắn lấn át đi cái phần trẻ con và hiếu động trong con người tôi, dù đôi khi nó vẫn bộc phát không thuốc chữa.
Xem thêm
Thích
Trả lời
10/07/2014
Đăng
mapnhenhonAi đó nói rằng: “Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương!” Một ngày nọ, tôi giật mình khi thấy màn hình điện thoại sáng lên tin nhắn từ một dãy số ngỡ như xa lạ mà vô cùng quen thuộc: “Em khỏe không?”.Cảm giác đã không còn xao xuyến như ngày ấy, tôi cười nhẹ: “Cứ nghĩ mình quên thì sẽ là quên!”
Xem thêm
Thích
Trả lời
10/07/2014
Đăng
mapnhenhonDù rằng tình yêu vẫn đầy, nhưng với những xung đột, tranh cãi nhỏ nhặt, tôi và anh xa nhau, anh ra đi như anh muốn. Những kỷ niệm, những tháng ngày bên anh để lại trong tôi một vết thương mãi không lành sẹo. Lúc đó, tôi chỉ sợ mình không đủ mạnh mẽ để nhìn anh bên cạnh một người khác, tôi cũng càng sợ mình không đủ can đảm để nhìn anh và nở một nụ cười dù gượng gạo.
Xem thêm
Thích
Trả lời
10/07/2014
Đăng
mapnhenhonNgười thứ hai, anh yêu tôi và tôi cũng yêu anh. Ngày ấy, anh và tôi như đôi chim se sẻ, anh luôn ở bên tôi, xuất hiện lúc tôi cần, làm những điều tôi thích, chúc tôi ngủ ngon mỗi tối và luôn nói yêu tôi mỗi ngày. Tình yêu không toan tính, đẹp như một bức tranh vẽ. Nhưng tôi quên mất rằng, một bức tranh đẹp cần phải có cả những gam màu tối.
Xem thêm
Thích
Trả lời
10/07/2014
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất