Mình làm trong một tổ chức tài chính của Nhà nước, hoạt động cũng tương tự ngân hàng nhưng không vì mục tiêu lợi nhuận trên cơ sở bảo toàn vốn Nhà nước, phương châm hoạt động là tạo điều kiện cho Doanh nghiệp và hộ kinh doanh được tiếp cận với nguồn vốn tín dụng của ngân hàng.
Thực hiện chủ trương đó, bên mình đứng ra bảo lãnh cho 01 hộ gia đình vay vốn tại Ngân hàng để mua sà lan máy kinh doanh vận tải thủy nội địa. Tài sản thế chấp của họ chính là tài sản hình thành từ vốn vay (sà lan máy) và 01 quyền sử dụng đất, tài sản gắn liền với đất là 01 ngôi nhà cấp 4 giá trị còn lại không đáng kể. Khách hàng đó cơ quan giao cho mình quản lý.
Họ vay 2,3 tỷ tại Ngân hàng, đến phân kỳ trả nợ năm 2011 họ phải trả 500tr cho ngân hàng, hạn cuối là tháng 8/2011. Nếu không trả được phân kỳ này, Ngân hàng sẽ phối hợp với cơ quan mình tiến hành xử lý tài sản thế chấp để thu hồi nợ. Nếu bán sà lan không đủ thu hồi vốn sẽ bán nhà, nếu bán nhà cũng không đủ thì họ tiếp tục phải chịu trách nhiệm trước pháp luật…
Sắp đến hạn trả nợ của họ, hôm qua mình đi đôn đốc trả nợ…
10h trưa, trời nắng như đổ lửa, mình đến nhà khách hàng, nhà của vắng hoe, tài sản đáng giá nhất là 01 cái tivi LG 21inch và 01 con lợn nái ngoài chuồng lợn, gọi là lơn nái nhưng chắc chỉ còn cái da bọc cái xương… và một thằng bé tầm 5 hoặc 6 tuổi đang chơi một mình cạnh chuồng lợn, nó mặc cái áo màu đỏ dính đầy nước mũi, chân đi đất….
Bố mẹ cháu có ở nhà không? Bố mẹ cháu đi lâu lắm không về nhà rồi.
Bao giờ bố mẹ cháu về? Cháu không biết.
Không có ai ở nhà hả? Không có ai chú ah.
Thật không? Dạ thật, chị cháu đi học chưa về.
Thế ai nấu cơm cho cháu? Cháu nấu cơm, chị cháu về nấu rau (thằng bé khoảng 5, 6 tuổi gì đó).
Thế cháu nấu mấy bát gạo? Cháu nấu 01 bát.
Mình không hỏi nữa, trẻ con ở quê tầm tuổi đó chắc gì biết nói dối, mà hỏi nữa để làm gì. Tự nhiên thấy cái gì cay cay nơi khóe mắt (dù mình là con trai), lục túi tìm được tờ 20k tiền lẻ đưa cho nó…
Cháu bé ah, tháng 8 này bố mẹ cháu không mang 500tr vào nộp cho ngân hàng thì sẽ tiến hành xử lý tài sản nhà cháu mất, cháu ngủ ở đâu? Bé bỏng quá đã biết gì về cuộc sống…? Xin lỗi cháu, tháng 8 này, có thể chú sẽ là người bán nhà của cháu, chú không làm khác được…
Bố mẹ cháu, chú biết là người làm ăn chân chính thôi, cũng mong vay vốn để mua lấy con tàu, làm phương tiện kiếm miếng cơm chân chính và sạch sẽ…nhưng tình hình như thế này, càng làm càng lỗ, lãi ngân hàng hơn 20% rồi, xăng thì tăng cả 6k/l, tăng lúc 10h tối để đánh úp người dân, không cho họ kịp đổ lấy 01 bình dầu…………..
Đi về, tự nhiên thấy người mệt lả…mình mới vào nghề, nên có lẽ không đủ chai sạn trước nỗi đau và nỗi khổ của người khác…
Mọi sự khốn nạn của cuộc sống đều đổ lên người lao động chân chính….
Cuối cùng, hôm qua (17/8/2011) mình đã xong, đã làm việc được với cơ quan và bên ngân hàng điều chỉnh lại kỳ hạn trả nợ cho người ta!
Trong lòng thấy thanh thản.....
nguoidepdautroc86Mình cũng làm tín dụng của nước ngoài , Bọn mình luôn tâm niệm 1 câu ," chúng ta thương khách hàng thì ai thương chúng ta",cuộc đời là như vậy có vay có trả , mỗi người 1 số phận , phải chấp nhạn để tiến lên thôi!:-??
<p style="color:#808080;font-size:9px;"><i>-----------------------------Tự động gộp Reply ---------------------------</i></p><!-- Time:09:25:49, 05-02-2012-->
Trên đời này chỉ có 2 loại người
- 1 là đè đầu cưỡi cổ người khác để sống
- 2 là để người khác đè đầu cưỡi cổ
--> chúng ta phải vươn lên thôi !:))
<p style="color:#808080;font-size:9px;"><i>-----------------------------Tự động gộp Reply ---------------------------</i></p><!-- Time:09:27:55, 05-02-2012-->
Trên đời này chỉ có 2 loại người
- 1 là đè đầu cưỡi cổ người khác để sống
- 2 là để người khác đè đầu cưỡi cổ
--> chúng ta phải vươn lên thôi !:))
đồ nhẫn tâm [r23)] ghét cái thể loại này nói thế mà nghe được à [r23)][r23)][r23)]
Xem thêm
Thích
Trả lời
05/02/2012
Đăng
lehuunamThương người khác thì ai sẽ thương mình đây???
Mình làm trong một tổ chức tài chính của Nhà nước, hoạt động cũng tương tự ngân hàng nhưng không vì mục tiêu lợi nhuận trên cơ sở bảo toàn vốn Nhà nước, phương châm hoạt động là tạo điều kiện cho Doanh nghiệp và hộ kinh doanh được tiếp cận với nguồn vốn tín dụng của ngân hàng.
Thực hiện chủ trương đó, bên mình đứng ra bảo lãnh cho 01 hộ gia đình vay vốn tại Ngân hàng để mua sà lan máy kinh doanh vận tải thủy nội địa. Tài sản thế chấp của họ chính là tài sản hình thành từ vốn vay (sà lan máy) và 01 quyền sử dụng đất, tài sản gắn liền với đất là 01 ngôi nhà cấp 4 giá trị còn lại không đáng kể. Khách hàng đó cơ quan giao cho mình quản lý.
Họ vay 2,3 tỷ tại Ngân hàng, đến phân kỳ trả nợ năm 2011 họ phải trả 500tr cho ngân hàng, hạn cuối là tháng 8/2011. Nếu không trả được phân kỳ này, Ngân hàng sẽ phối hợp với cơ quan mình tiến hành xử lý tài sản thế chấp để thu hồi nợ. Nếu bán sà lan không đủ thu hồi vốn sẽ bán nhà, nếu bán nhà cũng không đủ thì họ tiếp tục phải chịu trách nhiệm trước pháp luật…
Sắp đến hạn trả nợ của họ, hôm qua mình đi đôn đốc trả nợ…
10h trưa, trời nắng như đổ lửa, mình đến nhà khách hàng, nhà của vắng hoe, tài sản đáng giá nhất là 01 cái tivi LG 21inch và 01 con lợn nái ngoài chuồng lợn, gọi là lơn nái nhưng chắc chỉ còn cái da bọc cái xương… và một thằng bé tầm 5 hoặc 6 tuổi đang chơi một mình cạnh chuồng lợn, nó mặc cái áo màu đỏ dính đầy nước mũi, chân đi đất….
Bố mẹ cháu có ở nhà không?
Bố mẹ cháu đi lâu lắm không về nhà rồi.
Bao giờ bố mẹ cháu về?
Cháu không biết.
Không có ai ở nhà hả?
Không có ai chú ah.
Thật không?
Dạ thật, chị cháu đi học chưa về.
Thế ai nấu cơm cho cháu?
Cháu nấu cơm, chị cháu về nấu rau (thằng bé khoảng 5, 6 tuổi gì đó).
Thế cháu nấu mấy bát gạo?
Cháu nấu 01 bát.
Mình không hỏi nữa, trẻ con ở quê tầm tuổi đó chắc gì biết nói dối, mà hỏi nữa để làm gì. Tự nhiên thấy cái gì cay cay nơi khóe mắt (dù mình là con...
Xem thêm
Thích
Trả lời
05/02/2012
Đăng
VipMCSEbác này nói đúng thương khách hàng thì ai thương chúng ta,1 câu đơn giản như thế này thôi mà làm chúng ta mất nhiều cơ hội trong cuộc đời,nếu lúc chúng ta gặp hoạn nạn thì sẽ chẳng ai thương chúng ta,bạn phải nên biết 1 câu là ko có j tự nhiên sinh ra và ko có j tự nhiên mất đi,cái mình tưởng là lợi hôm nay sẽ là cái thiệt hại ngày mai,mà trả giá thì chúng ta đều biết,trả giá chỉ có đắt chứ ko có rẻ ạ!
Xem thêm
Thích
Trả lời
05/02/2012
Đăng
VipMCSEbác này nói đúng thương khách hàng thì ai thương chúng ta,1 câu đơn giản như thế này thôi mà làm chúng ta mất nhiều cơ hội trong cuộc đời,nếu lúc chúng ta gặp hoạn nạn thì sẽ chẳng ai thương chúng ta,bạn phải nên biết 1 câu là ko có j tự nhiên sinh ra và ko có j tự nhiên mất đi,cái mình tưởng là lợi hôm nay sẽ là cái thiệt hại ngày mai,mà trả giá thì chúng ta đều biết,trả giá chỉ có đắt chứ ko có rẻ ạ!
nguoidepdautroc86Cuộc sống này thật tàn nhẫn, kẻ ăn không hết kẻ lần không ra, haiz, làm ăn chân chính thì bị đào thải còn làm ăn bát nháo thì lên ông này bà nọ haiz , đọc xong mà không thể không bùn :( . Bố mình vẫn bảo con người là dã man nhất, dẫm đạp lên nhau để sống quả chẳng sai , giờ mới thấm !
Xem thêm
Thích
Trả lời
05/02/2012
Đăng
VipMCSEvâng,ngân hàng thì cũng giống cầm đồ thôi,khác là quy mô lớn hơn,ăn mặc lịch sự chứ ko cạo trọc như mấy ông cầm đồ,nói về bản chất là đều giống nhau,nên bạn nào có tính hay thương người khác thì ko làm nổi ở ngân hàng hay cầm đồ đâu! lương mình cao mà lại sống bằng tiền xiết nợ người khác thì sống cũng ko có hậu được ạ! Vấn đề các bác nghĩ thử xem vừa rồi lương t rung bình của các ngân hàng toàn trên 20tr,22tr đấy là lương trung bình các bác nhé,các bác nghĩ thử mà xem,từ trung bình ko phải đơn giản,ví dụ chiều cao trung bình của đàn ông việt nam là 1m65,các bác ra ngoài đường xem nhiều người cao hơn 1m65 là nhiều chứ thấp hơn 1m65 thì có mấy đâu,nên phải nghĩ xem tiền nhiều như thấy lấy ở đâu ra,ko lấy ở những chỗ cay đắng thì lấy ở đâu ra ạ! Em thì em ko muốn làm ở ngân hàng các bác ạ,đấy là chủ quan em nghĩ thế,có j sai các bác bỏ quá nhé!
Xem thêm
Thích
Trả lời
05/02/2012
Đăng
cuoiitthoi_vtdbất công rì, vay theo chế độ chính sách, hưởng ưu đãi lãi suất, làm ăn thì k thể nào nói hay được, gặp phải bất lợi thì phải chấp nhận chứ sao
còn nv thì có trách nhiệm quản lí và đi thu nợ. Đó là bác này còn cho vay chính sách nhé nên trách nhiệm ít, chứ bt thì gặp nợ xấu như này thì nhẹ nhàng là trừ lương, nặng hơn thì kỉ luật, bán nhà vào mà nộp tiền hộ khách hàng, còn nặng hơn thì truy tố trách nhiệm hình sự, nhà tù thẳng tiến :))
Chính sách gì mà Ngân Hàng cho vay ác liệt thế không biết, lãi hơn 20%/năm thì phải :|
Xem thêm
Thích
Trả lời
05/02/2012
Đăng
peugeotĐây k nhầm là tàu mang biển số PT. Và cũng k nhầm là khúc sông lô.
Tình hình phải xử lý tài sản như này nhiều lắm. Năm qua khu e ( cả khu 100% sống bằng nghề tàu sông) có gần trục hộ bị thanh lý tài sản.
Xem thêm
Thích
Trả lời
05/02/2012
Đăng
cuoiitthoi_vtdMọi sự khốn nạn của cuộc sống đều đổ lên người lao động chân chính….
Nghiêm khắc phê bình!
Ừ thì xã hội bất công đi, nhưng cái bất công đó được đổ đồng, chia đều, nên không thể nói thế được.
Làm gì cũng phải lượng sức mình, và để lại một cửa thoát cho mình, không thể làm liều được!
Lấy ngay ví dụ trường hợp của bạn. Vay vài tỉ để kinh doanh, đó là hành động gì? Có tiền đã khó, quản lí và sử dụng đồng tiền còn khó hơn. Là người liên quan trực tiếp đến tiền bạc nên hiểu rõ vấn đề này mới phải. Vùng đất nghèo, trình độ hạn hẹp, vay mấy tỉ bạc để kinh doanh, phần lớn đều là hành động điên rồ.
Cái khốn nạn, là ở chỗ, khi người ta vay vốn kinh doanh thì người thẩm định hồ sơ phải là người có chuyên môn sâu, xem xét hồ sơ vay, vay để làm gì, có khả thi hay không, phương án trả nợ...
Đằng này, quan tâm tới mỗi phương án trả nợ và tài sản thế chấp. Ngay từ khâu ban đầu, bên cho vay đã chỉ tính cho mình rồi!
Thế nên, phải nói nôm rằng, không nên làm mèo khóc chuột!
Xem thêm
Thích
Trả lời
05/02/2012
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất