Rượu nhạt uống mãi vẫn không đượm nổi men nồng. Người ta uống chỉ mong say mà em uống cốt sao cho tỉnh.Tỉnh nhanh qua giấc mơ dài. Tỉnh cho qua những tháng ngày đắng cay, xa xót.
Một năm qua em bước mãi trong giấc mơ mê mải, chới với cả khi anh buông tay em bải hoải giữa xuôi ngược những ảo ảnh, tính toan. Một năm em ngỡ mình bước chậm rồi cũng có lối ra, đến giờ hụt bước mới thấy lòng nhói lên tê tái.
Em biết nói gì hả anh? Biết làm gì hả anh? Gió lạnh đông tàn, người vẫn xuôi ngược người, chỉ có em thôi, ngược xuôi nơi đâu cho đến được bờ dài. Em cô độc như con sói hoang giữa thẳm xa rừng ngàn.
Trách ai hả anh? Trách ai được khi em yêu anh nhiều hơn cả bản thân mình. Yêu anh đến quên cả việc phải giữ lại chun chút gì phòng khi anh xa. Trách ai khi em tin anh nhiều đến thế, tin anh bằng hết niềm tin vốn đã bị đời làm cho phong sương, tàn tạ. Trách ai khi em thương anh cháy cả lòng cả dạ. Nhỏ nhoi bé dại thế thôi sao cứ ước níu chân anh vốn chẳng khi nào có ý định dừng?
Em khóc làm gì hả anh? Khóc làm gì khi yêu thương anh dành cho em gom lại dẫu gắng lắm cũng chẳng được tí ti. Nước mắt em còn chưa học được cách nuốt vào trong, em khóc chi cho tuổi xanh mãi mãi không thắm lại một lần. Khóc làm gì những đêm dài cô quạnh em với em, em với ký ức xa ngút, xa ngút một mùa trăng không tròn.
Em mong gì hơn nữa đâu. Chẳng phải em vẫn mong đây chỉ là một trò đùa. Em cười lên chứ, cười tươi nét lên chứ. Chi mà khóc chi cho đắng lòng em bé dại.
Anh ơi,
Thân này em sá gì nữa đâu. Dù chân bể góc trời, hớp rượu nhạt em uống lôi em tỉnh qua một mùa say dài. Dẫu mê mải giấc mơ nào của đêm, em vẫn yêu anh như ngày đầu tiên ấy. Dẫu mê mải giấc nào của đêm, nước mắt em vẫn vương dài đẫm gối, trước vì thương cuộc tình dang dở, sau vì thương tấn kịch cuộc đời, thương anh, anh của riêng em, anh trong suy nghĩ của em. Em chẳng mong gì hơn, dẫu đời có muôn lần khốn nạn hơn nữa, vẫn như ngày qua, bình an em gửi anh mang đến cuối cuộc đời.
Rượu uống cho ngày hôm qua. Rượu nhạt uống cho cuộc tình đau.