Xe bus đông người. Những cái nhìn cảnh giác, vài thái độ khó chịu do những sự va chạm ngoài ý muốn. Một cô gái đột nhiên vỗ vai tôi, là …cô ấy.
- Đã lâu không gặp, cậu vừa ở trường về à? – Cô bạn hồ hởi
Tôi gật đầu chào cô gái, cũng coi như một lời chào. Dễ đến gần 8 tháng chúng tôi không còn thấy mặt nhau, gần 8 tháng để tôi nghĩ rằng cô gái ấy đã thuộc về một góc nhỏ nào đó xa xôi của quá khứ. Cũng thật kì lạ khi chúng tôi lại chạm trán nhau vào những ngày đầu năm học mới này. Bao nhiêu kỉ niệm của những ngày đầu năm hai ấy lại dắt díu nhau quay về.
Do thiếu một 2 điểm để đỗ đại học, thiếu 1 điểm để được chấp nhận vào hệ ngoài ngân sách của trường, tôi không làm đơn xét nguyện vọng hai mà đi học hệ cao đẳng của chính ngôi trường mình đã dự thi, với hi vọng nhanh chóng ra trường…với tấm bằng đại học. Vẫn là cái đích ấy, chỉ đơn giản là một con đường vòng.
Hai ngày đầu kì trôi qua chậm rãi trong những giấc ngủ không trọn trên giảng đường. Cái cổng đăng kí tín chỉ tựa như khắc tinh của tôi vậy. Trong khi lũ bạn vào ngon ơ, tài khoản của tôi vẫn không thể nào đăng nhập. Hết “Lỗi hệ thống” tới “Hệ thống đang bận, xin đăng nhập sau 10 phút nữa”, kết quả cuối cùng là một lịch học không thể ngớ ngẩn hơn. Ngày nào cũng phải vác xác tới trường, có hôm chỉ học một ca ngắn ngủi, chênh vênh từ 9h30 tới 12h, có hôm học ba ca liên tiếp từ 7h sáng tới 3h chiều. 30 phút dành cho bữa trưa hẳn không thiếu với tôi, nhưng tôi không thể căng mắt trong suốt 8 tiếng đồng hồ như thế mà không được nạp chút năng lượng bằng những phút ngủ gật giữa giờ.
Hôm đó là buổi học đầu tiên của môn Pháp Luật Tài Chính. Với những sinh viên kinh tế, đặc biệt là những người gắn bó gần 12 năm học với ban A như tôi, môn toàn văn bản với giấy tờ, rặt những chữ như pháp luật thật đáng sợ. Và không ngoài dự đoán, cô giáo “hắc ám” với mái tóc ngắn màu hung đỏ, vừa trở về sau chuyến tu nghiệp tại Đức, đã ngay lập tức “tung hỏa mù” với học sinh rằng, nếu không học tập chăm chỉ, không thực sự hiểu vấn đề, điểm không bao giờ quá 2,3. Cô nhiệt tình hứa sẽ cố gắng “giúp đỡ” sinh viên bằng bài giữa kì, nhưng không đứa nào tỏ ra hào hứng, bởi 30% đâu thể làm nên điều gì quá to tát.
Gần 2 tiếng trôi qua trong không khí căng như dây đàn của cả lớp. Không ít đứa vì dại dột quay sang nói vài câu với đứa bạn, vì cười mà không kịp che miệng khi cô đang nói, đã bị tống cổ ra ngoài. Tôi thấy mình vẫn thuộc hạng may mắn, bởi trong cái lớp tín chỉ bị đăng kí ngoài kế hoạch này, tôi chỉ quen sơ sơ có vài người, còn lại là những gương mặt lạ hoắc. Không ai đủ thân để ríu rít, chẳng ai đủ quen để chuyện trò, tôi tự thấy an tâm khi thoát khỏi nỗi lo…ra khỏi lớp. Nhưng điều khiến tôi lo lắng là chính là sự tươi cười của vật thể ngồi ngay phía trên tôi. Đó là một cô gái với mái tóc ngắn được buộc gọn gàng, không dài để được gọi là đuôi gà nhưng không ngắn để liệt vào loại tóc ngắn ngang vai. Khác với những cô gái có mặt trong phòng học hôm đó, cô gái ấy để tóc “tự nhiên”, nghĩa là đen láy, hẳn là chưa qua nhuộm ép gì. Cô ấy không để ý nhiều tới tôi, nói đúng ra là hoàn toàn không biết tôi vẫn đang quan sát cô ấy. Bởi bên cạnh cô là một chàng trai có gương mặt rất quen. Cậu bạn đó hẳn tôi đã tình cờ gặp nhiều lần trong trường, hoặc bởi gương mặt cậu đã quá phổ thông. Thỉnh thoảng, cô gái ấy lại quay sang nói điều gì đó với cậu bạn kia. Rồi hai người cùng cười, có khi cô bạn còn nhí nhảnh véo má cậu bạn.
Những kiến thức mở đầu có phần khó hiểu và nhàm chán khiến lớp học bỗng dưng ngổn ngang những tiếng thở êm dịu của những kẻ say nồng trong giấc ngủ. Cô giáo kì thị với việc trong lớp có tiếng ồn, nhưng hoàn toàn thoải mái khi nhìn cảnh sinh viên gục mặt xuống bàn. Hẳn với kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, cô đã nhận ra rằng đó là hệ quả tất yếu của những bài giảng khó nuốt. Chưa biết chừng, ngày trước khi được học môn này ở trường đại học, cô giáo cũng ngủ gật suốt ấy chứ.
Như thường lệ, tôi cũng tự cho phép mình thường thức những phút “chìm” vụng trộm để hòa cùng khí thế với các bạn khác. Nhưng thỉnh thoảng, tôi bị đánh thức bởi những tiếng ồ à, những tiếng lao xao xung quanh. Tỉnh dậy, ngó nghiêng mới biết nguyên nhân của những tiếng ồn ấy. Nó không ở đâu xa, mà nằm chình ình ngay phía trước mặt tôi. Vâng, chính là cái vật thể tóc ngắn đấy bạn ạ! Cô gái ấy trả lời lưu loát tất cả những câu hỏi cô giáo đặt ra, trao đổi với cô về những vấn đề sách nói chưa rõ. Lẽ nào cô ấy đã đọc hết cuốn sách này rồi sao? Tôi thoáng chút giật mình. Giờ thì tôi đã hiểu, tại sao cô ấy nói cười tự nhiên như thế nhưng vẫn không bị … mời ra ngoài. Một sự biểu hiện không tệ đi kèm sự thiên vị không giấu giếm.
Kết thúc buổi học, cô giáo dặn cô bạn ấy “ Buổi sau khi có danh sách lớp, nhớ nhắc cô ghi điểm khuyến khích cho em”. Tôi thấy cô bạn cười rõ tươi. Tôi là một thằng con trai, ghen tị với con gái trong chuyện học tập thì thật là …mất mặt, nhưng rõ ràng là tôi không ưa cô nàng này lắm. Cứ thử nhìn cái gương mặt hồn nhiên nói chuyện trong khi những người khác nơm nớp lo sợ, bạn sẽ hiểu tại sao tôi lại có thái độ ấy.
Cô gái ấy có vẻ thích gây ấn tượng. Chúng tôi chờ mong những điểm cộng mà không có, cô gái may mắn có được niềm vui ấy lại giả bộ vô tình chối từ. Cô ấy lặng im khi cô giáo nói buổi hôm trước có ai giơ tay phát biểu không để cô ghi điểm. Điểm đó chắc chắn sẽ được cộng, sẽ làm tăng điểm giữa kì, tăng điểm cuối kì, và kết quả môn luật tài chính của cô gái ấy sẽ không hề thấp như nhiều người vẫn nghĩ. Nhưng không hề có một sự chuyển động nào ở cánh tay của cô gái ấy. Và giờ học cứ thế vụt qua, nỗi băn khoăn trong tôi vẫn còn nguyên, không một lời giải đáp.
Giữa giờ, cô gái chạy vụt ra ngoài và quay trở lại với mấy gói bim bim và một chai nước khoáng. Đúng là con gái, lúc nào cũng thích ăn vặt. Cô gái hào phóng giơ bim bim hướng về chỗ tôi
- Cậu cũng ăn đi này!
Tôi lí nhí nói cảm ơn rồi vờ tập trung vào trò chơi điện tử trên máy điện thoại để tránh cái nhìn của cô ấy. Cậu bạn bên cạnh vô tư thò tay vào lấy bim bim, hai người vừa ăn vừa chí chóe những câu chuyện tôi nghe ra nhưng chẳng hiểu. Hai người hẳn là bạn thân nên rủ nhau đăng kí cùng. Tôi thấy mình thật lạ, chỉ vì vài mẩu bim bim bé tí xíu và một câu mời mọc có vẻ khách sáo, tôi bỗng thấy … mến cô nhóc một cách lạ lùng.
Ngày hôm đó, và rất nhiều ngày sau nữa, cô gái không còn giơ tay phát biểu bài. Nhưng cô vẫn thường reo lên khe khẽ mỗi khi tìm thấy văn bản luật mà cô giáo yêu cầu, tìm thấy căn cứ để xử lý vài tình huống cô giáo đặt ta. Cô quay sang nói với cậu bạn bên cạnh, thỉnh thoảng quay xuống nói với tôi. Cô thì thầm nói câu trả lời cho những người xung quanh, nhưng cô không đứng lên trả lời nữa. Trong giờ học, cô cũng ít cười hơn trước, tôi vẫn đồ rằng cô sợ bị đuổi ra ngoài như những người khác. Những nụ cười như buổi học đầu tiên, tôi chỉ còn cơ hội nhìn thấy ở những giờ ra chơi ngắn ngủi.
Buổi học sau đó, tôi đến lớp muộn như thường lệ, dõi mắt tìm bím tóc lắc lắc của cô gái nhỏ, nhưng không thấy. Cậu bạn của cô ấy vẫn ngồi chỗ cũ, vị trí bên cạnh vẫn trống không. Cô giáo cũng chưa tới, chúng tôi ngồi chụm đầu vào chơi điện tử trên chiếc Ipad mà cậu mang theo. Không ngẩng mặt lên, tôi vờ như tình cờ hỏi
- Cái cậu con gái vẫn ngồi cạnh ông hôm nay không đi học nữa à? Ông sướng thật đấy, có thể đăng kí cùng lịch học với bạn thân. Cả hội bạn tôi đăng kí được cùng một lịch, riêng tôi đơn thương độc mã ở cái lớp này.
Tôi không có thói quen “kể khổ” với những người không thân thiết. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, đó là cách tốt nhất để “bình thường hóa” thái độ “quan tâm bất thường” tới cô bạn tóc đen kia.
- Đó là người yêu tôi mà, bạn thân gì. Lát nhỏ tới ngay ý mà!
Tôi chưng hửng, mọi thứ rơi vào thinh không. Cô gái ấy cũng tới, 10 phút sau khi cô giáo bắt đầu bài giảng. Cô tươi cười chào tôi và có vẻ mất hứng khi tôi không hào hứng đáp lại như mọi ngày. Cắm mặt vào sách giả bộ chăm chỉ dù chẳng hiểu cô giáo đang nói cái gì, tôi vẫn biết thỉnh thoảng cô gái vẫn quay xuống, len lén nhìn tôi như muốn hỏi có chuyện gì, nhưng rồi lại quay lên trò chuyện với cậu bạn ngồi cạnh. Không đúng, tôi không thể nói là cậu bạn ngồi cạnh nữa, phải dùng từ người yêu mới đúng, người ta đã nói thế mà.
Gần cuối giờ, cô giáo yêu cầu cả lớp lấy giấy ra làm bài kiểm tra ngắn. Gương mặt cô gái đột nhiên lo sợ, cô dáo dác quay xung quanh, hỏi các bạn xem hôm nay có vắng ai không. Cô bạn ngồi dưới bàn tôi nói rằng bạn cô ấy nghỉ học. Cô gái tóc đen liền nói nhanh
- Tớ sẽ làm bài hộ bạn ấy! Viết tớ tên tuổi và mã sinh viên ngay nhé!
Tôi dần dần hiểu ra mọi chuyện. Cô gái ấy không phải thành viên của lớp. Tới lớp ngồi học chăm chú thực ra chỉ là cái cớ được ở gần người yêu. Không hăng hái “xây dựng bài” nữa cũng chỉ vì sợ bị phát hiện là thành phần nằm ngoài danh sách lớp. Đã là buổi học thứ 8 rồi, cô giáo cũng đã điểm danh vài lần. Tôi cũng chưa từng để ý tên cô bạn, không hề biết cô bạn có giơ tay điểm danh hay không. Thứ mà tôi quan tâm chỉ đơn giản là sự có mặt của cô gái ấy, là những tiếng cười vang lên trong giờ nghỉ giải lao. Cảm giác mình thật ngớ ngẩn dâng lên trong tôi. Tôi bỗng thấy cô gái ấy thật … không có gì đặc biệt. Cũng chỉ nhiều cô bạn mà tôi quen, đặc biệt thích dính lấy người yêu những khi có thể. Tôi làm bài qua loa rồi nộp bài về xin về trước. Tôi cũng không có nhiều hi vọng ở môn này, cùng lắm là học lại.
Tôi tự dặn lòng mình không còn trông chờ mỗi ngày qua đi. Nhưng những nét gạch trong cuốn lịch nhỏ đặt trên bàn học vẫn nhắc nhở tôi sắp đến giờ học môn Pháp Luật. Tôi không sợ sẽ nhận được bài kiểm tra điểm thấp. Tôi luôn lạc quan để nói với bản thân rằng, cả quãng đời sinh viên mà chưa từng học lại thì rõ là…không phải sinh viên. Chỉ là tôi sợ phải đối mặt với cô gái ấy, cô gái tôi thậm chí còn không biết tên. Tôi tưởng mình đã thích cô ấy, tôi tưởng mình sẽ có được cơ hội, ít nhất là trở thành bạn thân của cô. Nhưng, mọi thứ giờ đây xa quá rồi.
Ngoài trời mưa phùn nhẹ. Tôi dậy muộn nên vội vàng chạy ra cho kịp chuyến xe bus mà không kịp mang theo chiếc ô. Xuống xe, những hạt mưa lâm thâm trên tóc, nhẹ nhàng dính vào tay tôi, vờn trên mí mắt khiến tôi không những không khó chịu mà còn đôi phần thích thú. Mưa không đủ to, nhưng nhiều người vẫn hối hả chạy. Nhiều cô gái ghé vào quán hàng bên đường, lấy điện thoại ra nói vài lời ngọt ngào, chắc là gọi người yêu mang ô ra đón. Tôi cứ thế chậm rãi bước vào trường.
Qua khu nhà hiệu bộ là vườn hoa nhỏ nằm đối diện với khu kí túc xá dành cho sinh viên nước ngoài. Một cô gái đang ngồi ôm khư khư chiếc hộp gì đó trong lòng, bất chấp những hạt mưa vương trên mái tóc đen. Đã tới giờ học rồi mà, cô ấy đang làm gì ở đây?
- Hôm nay cậu ấy không đi học à? – Tôi tới gần hỏi
- Có, đang ngồi học! – Giọng cô gái nhỏ nhẹ, nghe như tiếng của mưa. Hình như cô đang khóc.
Có điều gì đó không ổn. Tôi ngồi xuống bên cô gái, và không nói gì cả, cũng không nắm lấy tay cô gái như điều tôi muốn. Cô gái kể về trận cãi nhau hôm qua, nguyên nhân cũng chỉ vì sự trẻ con của cậu bạn khi biết cô ấy được một bạn nam đèo tới bữa tiệc sinh nhật một câu lạc bộ ở trường. Cô ấy kể về những bất đồng nho nhỏ giữa hai người, về những điều cô ấy đã nuốt vào trong thay vì nói với cậu ấy. Chúng tôi cứ ngồi đó nhìn người khác lại qua, cô ấy cứ kể như thể không cần biết tôi có nghe không. Thỉnh thoảng cô hỏi xem tôi có nghĩ như thế không, nhưng khi tôi chưa kịp trả lời, cô bạn đã nói sang chuyện khác. Tôi biết, bề ngoài mạnh mẽ của cô gái ấy không thể che giấu nổi sự nhạy cảm cũng như yếu đuối như bao người khác.
- Có thể cậu ấy chỉ nhất thời nóng giận, hãy vào lớp đi và cho cậu ấy một cơ hội. Như thế cũng là cho cậu một cơ hội. Đừng vì chuyện nhỏ mà đánh mất tình yêu lớn!
Cô gái chăm chăm nhìn tôi. Rồi cô gái đứng dậy, nở một nụ cười như tôi vẫn thấy. Tôi đã chờ mong nụ cười ấy biết bao. Cô ấy vẫy tay chào tôi trước khi rảo bước vào lớp học. Còn tôi, tôi không thể nhấc nổi mình. Tôi cứ ngồi nhìn theo cho tới khi bóng cô gái khuất hẳn sau khu nhà H nằm cuối đường.
Tan học, hai người đó bước ra. Tay trong tay, cô gái thỉnh thoảng lại ngước mặt lên kể một vài chuyện gì đó. Cậu bạn chăm chú lắng nghe, không quên những ánh mắt tình tự. Tôi chẳng đủ dũng cảm để bước tới, cũng chẳng đủ tự tin để xen vào chuyện tình của cô gái ấy. Nhưng tôi biết mình luôn dành cho cô gái chưa kịp thân thiết ấy những tình cảm rất đỗi trong sáng, vẹn đầy.
Môn học cuối cùng cũng kết thúc, chúng tôi không còn cơ hội gặp lại nhau. Cô gái ấy hẳn đã không còn đến trường học ké với người yêu nữa. Nếu không, sao bao lần tôi kiếm tìm ở sân trường, ở những giảng đường tôi qua, mà không hề thấy?
Tôi gặp lại cô gái ấy cũng trong một ngày mưa, nhưng trời không nhẹ nhàng thả những sợi tơ màu trắng như ngày năm trước nữa mà mạnh tay hất đổ cả xô nước, khiến các con phố chìm trong nước. Tôi biết, cô gái ấy vẫn hạnh phúc, vẫn bình yêu với những gì cô chọn. Tôi muốn nhìn thấy cô cười, dù những lúc ấy tôi chẳng thể cười nổi. Tôi nhớ cô gái ấy nhiều hơn tôi tưởng. Nhưng tôi phải tự gói ghém những kỉ niệm ấy trong một ngăn nhỏ của trái tim. Bởi cô gái ấy cũng chỉ là một người tình cờ đi ngang trái tim tôi, nhẹ nhàng gõ cửa nhưng rồi vội bước qua nhanh khi nhận ra người mình cần tìm đang đợi ở căn nhà bên cạnh. Là một người bước qua, hẳn sẽ còn nhiều người bước tới. Nhưng sao tôi chẳng thể nhắc trái tim mình thôi rộng cửa chờ tiếng gõ của cô ?
giotnuocsuonghem cần ... :">
hihi
nói chứ có bít ai vào ai đâu mà nhớ ;))
thế để mai em gọi chị mít vào cho a làm quen
Xem thêm
Thích
Trả lời
03/12/2011
Đăng
mua_dem_hnnhớ mít thì gọi chị ấy vào a lái sang top của e làm gì,có cần e gọi hộ ko
hem cần ... :">
hihi
nói chứ có bít ai vào ai đâu mà nhớ ;))
Xem thêm
Thích
Trả lời
02/12/2011
Đăng
giotnuocsuongnhớ ........ mít
=))=))=))=))=))
=))=))=))=))=))
[-) khoe đâu, đấy là nói lái đi í chứ
chả hỉu í rì cả :-"
nhớ mít thì gọi chị ấy vào a lái sang top của e làm gì,có cần e gọi hộ ko
Xem thêm
Thích
Trả lời
02/12/2011
Đăng
mua_dem_hnvào đây khoe làm j nhỉ
[-) khoe đâu, đấy là nói lái đi í chứ
chả hỉu í rì cả :-"
Xem thêm
Thích
Trả lời
02/12/2011
Đăng
giotnuocsuongnhớ ........ mít
=))=))=))=))=))
=))=))=))=))=))
vào đây khoe làm j nhỉ
Xem thêm
Thích
Trả lời
02/12/2011
Đăng
mua_dem_hngọi giề:-w:-w:-w:-w:-w
:-":-":-":-"ai cơ
nhớ ........ mít
=))=))=))=))=))
=))=))=))=))=))
Xem thêm
Thích
Trả lời
02/12/2011
Đăng
giotnuocsuonggió ới ơi .............
nhớ ............. ;))
:-":-":-":-"ai cơ