Nhìn vẻ mặt cô bạn ngượng nghịu, lúng túng, và cả giận dữ khi bảo mãi mà cậu con trai kháu khỉnh phụng phịu không chịu chào khi mình đến chơi, tôi vừa thấy ái ngại, vừa thương thằng bé mới có 3 tuổi. Cậu bé ban đầu nhìn tôi trìu mến, nhưng nó không mở lời. Khi mẹ nhắc, thái độ cháu chuyển sang oán trách. Khi mẹ nặng lời thì cháu chuyển sang cáu kỉnh.
Tôi trấn an: "Rõ ràng Bím chào chú rồi, mẹ không thấy đó thôi, chào bằng cái nhìn đầu tiên đúng không nào".
Tôi bảo với bạn như vậy nhưng cô bạn vẫn gầm gừ: Như thế là hư, con cái không dậy là hỏng, ông xem thế có được không, ngay cả ăn cơm cũng bướng không mời bố mẹ . Ông biết không, ngày xưa, tôi mà thế thì bà già lột quần cho ăn vụt… Rồi bạn chia sẻ:. Phải giáo dục cẩn thận ngay từ bé, rèn giũa liên tục, ông hiểu không? Mỗi lần đi thăm ông bà, bạn bè, đến xấu hổ vì con hư.
Mình hỏi: "Bây giờ nó gặp ai cũng thế phải không?" Cô bạn thừa nhận đúng, rồi nhìn tôi, chép miệng kết luận: “Trẻ con bây giờ hư lắm, nhưng nhà tôi như thế là không được”.