Còn đâu vòng tay ôm, nụ hôn ấm nồng trong tiếng rì rào của sóng biển… Em muốn hét lên thật to giữa lòng biển xanh, em không muốn tin rằng mình chia tay để rồi mình mất nhau mãi mãi… Lâu lắm rồi, mình không liên lạc với nhau nữa. Em đếm từng giây trôi mà dài hơn thế kỉ. Mỗi phút đi qua, em đớn đau thấm thía vị chua cay của sự xa vời. Chia tay thật rồi phải không anh?
Em khóc thật nhiều! Làm sao em có thể dứt khoát lòng mình với tình yêu 5 năm chan chứa bao kỉ niệm vui buồn. Người thân, bạn bè… ai cũng nghĩ em ra trường là mình sẽ tổ chức đám cưới. Vậy mà… ước mơ giản dị thôi nhưng cũng mãi mãi chỉ là giấc mơ xa tầm tay với của em.
Mình đã cùng nhau vượt qua rất nhiều sóng gió phải không anh? Sao đến giây phút tưởng như về đích, anh lại để con thuyền tình chúng ta chỉ còn mình em chèo lái. Em biết vì kinh tế hai gia đình khó khăn nên hai đứa phải xa cách hai nơi. Anh bảo anh là con trai trưởng không thể rời xa cha mẹ già yếu nên phải về quê em làm việc. Dù ba mẹ chấp nhận hi sinh để anh đi xa, để chúng mình được gần nhau. Em đã hiểu cho anh và xin anh hãy cho em thời gian, đừng vì công việc mà rời bỏ em. Biết đâu năm sau thôi, may mắn sẽ đến với em. Em cố gắng níu kéo nhưng sao anh phũ phàng với em thế. Em biết anh còn yêu em mà. Em biết không phải vì anh có người khác. Mình cùng cố gắng thì sợ gì không có tương lai mà anh rời xa em như vậy chứ.
Anh biết không? Ngày nào em cũng ám ảnh những lời nói nặng nề anh dành cho em. “Lý do lớn nhất là trái tim anh không còn tình yêu dành cho em nữa. Anh thực sự chán ghét em”. “Anh biết cuộc sống không có em, anh sẽ rất buồn. Nhưng cuộc sống có em, anh sẽ không vui”. Em lên lớp không sao dạy được, mắt lúc nào cũng chực rơi lệ. Em biết anh có nhiều nỗi khổ tâm, nhưng cũng đừng nặng lời với em nhiều quá chứ anh. Trái tim em đau đớn tưởng chừng như rách nát thành trăm nghìn mảnh. Nó nhỏ máu tiếc thương cho chuyện tình dang dở của hai ta.
Mỗi một ngày qua, em luôn mong anh nghĩ lại. Nhưng giờ thì em hiểu, anh thực sự muốn dứt khoát. Lang thang trên biển chiều nay, em khóc thương cho bao kỉ niệm dâng tràn. Còn đâu nữa đôi tay mình siết chặt cùng nô đùa trên bãi cát. Còn đâu vòng tay ôm, nụ hôn ấm nồng trong tiếng rì rào của sóng biển… Em muốn hét lên thật to giữa lòng biển xanh, em không muốn tin rằng mình chia tay, mình mất nhau mãi mãi… Nếu có ngày hôm nay, tạo hóa xui chi ngày xưa mình yêu nhau. Tin nhắn cuối cùng em đã nói “Vĩnh biệt anh yêu một thời là của em”. Dù anh nói thế nào, anh làm gì, em cũng không bao giờ hối hận khi đã yêu anh.
Hãy để cùng chia sẻ những cảm xúc của bạn nhé!
Bạn muốn được chia sẻ những tình huống oái oăm trong công việc, những vấp ngã và đau khổ trong tình yêu hay những niềm vui nho nhỏ của mình trong cuộc sống thường nhật? Hãy gửi những bài viết của bạn về cho chúng tôi theo địa chỉ để chúng tôi có thể chia sẻ cùng bạn!