"Hôm nay nắng đẹp, gió không hanh. Trời mát" (mượn stt của 1 cô bé trên YM) . 2 ngày cuối tuần là 2 ngày vàng của tháng KM HN. Nó không được nghỉ, nó phải trực chẳng để đảm bảo điều gì cả.
Nhiều việc không theo ý muốn vẫn đến mà mình nó không giải quyết nổi. Những việc lặt vặt khác cũng dồn dập hơn. Điện thoại cứ reo, tiếng khách hàng tranh cãi, tiếng loa đài rót vào tai đặc quánh. Cái cảm giác sợ tiếng chuông điện thoại khiến nó càng thêm căng thẳng.
Nó được chuẩn đoán là stress, suy nhược thần kinh. Nhưng chẳng biết làm cách nào để bớt trạng thái căng thẳng hiện tại.
Nó làm việc ở siêu thị điện máy. Buổi sáng nó đến công ty. Nghe mọi người nói các cụ ông cụ bà xếp hàng lấy phiếu giảm giá 50% từ 4h sáng. Quy định thời gian phát phiếu bắt đầu lúc 8:00. Nta phân tích: “Già rồi, không ngủ được, đến cửa siêu thị tập thể dục luôn. Đến giờ lấy phiếu là một công đôi việc”. Rủi tuổi già nó cũng thế thì sao. Thời gian này nó hay sợ, nhìn thấy vận rủi của người khác nó cũng nghĩ đến việc có thể vận rủi đó sẽ đến với mình.
Công việc luôn yêu thích trở thành áp lực với nó. Nó vào FB, tới trang của nàng, người mà nó luôn dõi theo 7 năm nay.
Ngày đầu gặp nàng là ở lớp ĐH, nó và nàng vào cùng 1 lớp. Năm đầu nó và nàng chơi chung nhóm. Rất thân nhau. Nó coi nàng như bạn, một người bạn thực sự. Thời gian đó nó cũng đi lại với 1 vài cô gái nhưng không khăng khít. Tính nó vẫn “vớ vẩn” vậy, người ta nhìn vào nói nó lăng nhăng. Bản thân nó thấy nó không sai. Nó không quá đà làm người khác tổn thương. Năm thứ 2 phân khoa, cả nhóm vào học chung 1 khoa, nó và nàng lại chung 1 lớp. Nó yêu 1 em rất “xỳ tin”. Em còn đang học cấp 3, kém nó nhiều tuổi. Nó hay tâm sự với nàng, nó kể với nàng 20-10 nó mặc vest, mua hoa đến cổng trường cấp III tặng bạn gái. Nàng cũng có mối tình của nàng. Mối tình đầu bao giờ cũng nhiều bỡ ngỡ, nhiều lãng mạn nhưng cũng dễ bị ngộ nhận. Nó và nàng cùng bỏ người yêu, 2 đứa vẫn thân nhau như thế. Rồi thì nàng không chơi với nó nữa, 2 đứa ra nhập 2 nhóm chơi mới, Nó chơi với toàn Nam Quậy, nàng chơi với toàn nữ quậy. Nó nghĩ nàng ghét nó, nàng nghĩ nó không còn quan tâm tới nàng.
Nó có nhiều bạn gái hơn, tỏ ra bất cần hơn. Điều may là việc học hành và cuộc sống bình thường của nó vẫn ổn và đi đúng hướng. Nó tập kinh doanh và kiếm tiền. Có nhiều bạn gái nhưng thực sự nó không quan tâm nhiều tới ai. Nàng yêu 1 người khác… nó chẳng biết j và cũng chẳng muốn quan tâm tới chuyện của nàng. Nó chỉ linh cảm chuyện tình cảm của nàng cũng không có kết cục tốt. Tính nó trẻ con, suy nghĩ trẻ con. Nó càng tỏ ra ko quan tâm thì lại càng muốn quan tâm tới nàng hơn.
Nhiều năm nó và nàng chiến tranh lạnh với nhau. Nó có nhiều bạn bè, có công việc, có các cô gái khác bên cạnh nhưng chưa lúc nào nó sống buông thả. Nó cũng chẳng gần gũi ai đến mức có thể gọi là người yêu. Cho đến khi ra trường, nàng bỏ người yêu của nàng, nàng yêu 1 người khác. Nó yêu 1 người khác trong nhóm bạn đại học. Lúc này nó thực sự cảm nhận được tình yêu thực sự, cảm nhận được sự đồng càm, sự đối lập, sự quan tâm trong tình yêu. Nó tưởng sẽ cưới người đó nhưng rồi khi gặp nàng, nàng nói về tình cảm của nàng với nó, tuy không phải là tình yêu nhưng rất đặc biệt, nàng bất ngờ ôm nó. Nó không nói j mà quyết định chia tay người yêu hiện tại của nó. Việc làm nó cảm thấy có lỗi nhất trong đời. Chẳng ai biết lý do vì sao (Nhưng đó là quyết định đúng, nó không ân hận).
Nàng đã bỏ người yêu nàng hơn 1 năm. Nàng nói nàng cảm thấy suy sụp. Nàng cần đi 1 nơi xa để lấy lại thăng bằng. Nàng luôn có tình cảm đặc biệt với nó, nàng và nó vẫn lien hệ, mỗi lần về nhà người đầu tiên nàng liên hệ và gặp là nó. Nàng rủ nó đi chơi, ngồi cạnh và dựa vào người nó, nàng cầm tay nó cười nói không ngừng. Nó mạnh dạn thổ lộ với nàng. Nhưng câu trả lời nó nhận được là cần thêm thời gian.
FB của nàng ít cập nhật, nó cũng vậy. Đúng hôm nay, nó thấy tin mới. Nàng hẹn hò với 1 người, người chẳng bao h nàng nhắc đến, hay kể cho nó nghe. Nó thấy ảnh của nàng với người đó rất tình cảm bên nhau. Nó không biết làm gì. Nó nghĩ nên vui cho nàng vì nàng đã đứng dậy. Nó thấy trống trải và suy sụp, nó thấy mất cảm hứng trong mọi việc. Cảm giác trống rỗng lần đầu tiên nó cảm nhận trong cuộc đời.
Linh cảm của nó lần này rất khác. Nó biết nàng đã yêu thực sự. Nó buồn vì người đó không phải là nó. Nó không cảm thấy vui vì nàng đã đứng lên. Nó còn chưa đứng nổi nên chẳng nghĩ được gì.
Goodbye my lover! http://www.youtube.com/watch?v=Ln8Sj_BDUrs
jokervipChỉnh sửa
Trung Ngắn
bởi Caos Dong vào ngày 26 tháng 7 2011 lúc 9:25 chiều
Trung Ngắn đồng hương với mình. Sinh ra và lớn lên ở Uông Bí. Thời mình còn trẻ con đít xanh hay vác vợt chơi cầu lông ở nhà văn hóa thị xã (nói thế cho oai chứ nó cũng bé tí như cái sân làng và cũng là chơi miễn phí mấy thằng hàng xóm với nhau) thì Trung Ngắn vẫn thuộc dạng đít còn chửa xanh hay lon ton nhặt mấy quả cầu trụi lông về chơi.
Thằng này hay theo đuôi bố mẹ nó loanh quanh sân cầu quấy phá, lại được cái bố mẹ nó hay cướp sân chơi của hội, nên mình với mấy thằng bạn ghét nhất thằng này. Nhiều lần ủ mưu định tẩn cho nó một trận nhưng rồi tính ra trẻ con, con nít quá nên tha.
Gọi nó là Trung Ngắn là vì mẹ nó tên Ngắn, cán bộ cao cấp ở ngân hàng dưới mình. Năm đó vào tết nguyên đán, chẳng rõ năm nào. Hình như 2006-2007 gì đó, lế tết ai cũng đổi tiền lẻ đi lễ chùa. Vốn là cán bộ Ngân Hàng, Nhà Trung Ngắn khá nhiều tiền lẻ. Và rồi Trung quyết định làm 2 vali đi ăn tết xa nhà. (theo mình dự vào khoảng 5-6 triệu, thiên hạ cũng đồn như thế), Sau tết nó về tiền tiêu còn chửa hết và sắm cả xe đạp đẹp lắm! Cũng từ thời đó cuộc sống của nó thay đổi nhiều.
Nhiều năm mình học ĐH trên thủ đô, chẳng quan hệ cũng chẳng chơi bời với lứa trẻ hơn nhưng số phận thế nào anh em lại gặp nhau, rồi chơi, rồi thân, rồi nhiều kỷ niệm.
Hè năm 3ĐH, mình vể QN. Chiều chiều anh em vẫn đi bơi, đi ăn quà vặt, đi trà đá. Hôm đó, thế nào chỉ có 2 anh em với nhau. Buồn buồn, lại thêm đói. Tính thằng này hay ăn nhu thuồng luồng.
Nó vẫn nói: "trên đời chỉ có cứt, cá lợn với lá xoan là em không ăn được, còn lại em chơi tất".
Có lần nó kể: Em ăn nhiều ổi quá, đéo ỉa được cả tuần. Bụng đau quằn quại mấy ngày rồi mà nhìn đồ ăn vẫn không cưỡng được, em cứ chơi.
Đến đúng ngày thứ 7, em không nhịn được nữa lên bệnh viên. Bác sĩ cho em lên giường khám, nắn bụng rồi tro em uống lọ thuốc. Bác sĩ bảo, uống liều này nếu không ra được thì phải dùng biện pháp khác. Tay lão lăm lăm cái bình thụt....
thangdc1102"Chưa đủ yêu để tiến xa hơn" là một khái niệm hết sức mơ hồ.
Tình yêu phải được vun đắp nhờ sự thấu hiểu và cảm thông, chứ ko phải bằng những ấn tượng, những rung cảm,đó chỉ là tình cảm nhất thời.
Phải biết bằng lòng với những gì mình có, nếu cứ gặp người hơn là theo, biết bao giờ cho đủ.
Bố Nấm"Nó yêu 1 người khác trong nhóm bạn đại học. Lúc này nó thực sự cảm nhận được tình yêu thực sự, cảm nhận được sự đồng càm, sự đối lập, sự quan tâm trong tình yêu. Nó tưởng sẽ cưới người đó nhưng rồi khi gặp nàng, nàng nói về tình cảm của nàng với nó, tuy không phải là tình yêu nhưng rất đặc biệt, nàng bất ngờ ôm nó. Nó không nói j mà quyết định chia tay người yêu hiện tại của nó. Việc làm nó cảm thấy có lỗi nhất trong đời."
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/11/2011
Đăng
jokerviplòng vòng nhỉ,bỏ 1 ngưởi để dành t/c cho ng khác :-s.T/c là thế này sao???
Ko phải bỏ 1ng để đi cùng 1 ng khác. Chỉ là chưa đủ yêu để tiến xa hơn.
Xem thêm
Thích
Trả lời
13/11/2011
Đăng
Bố Nấmlòng vòng nhỉ,bỏ 1 ngưởi để dành t/c cho ng khác :-s.T/c là thế này sao???