Con muốn là chim,mọc thêm đôi cánh
Đi đường riêng, rẽ nhánh lối mòn
Khi ngày dài ngả bóng hoàng hôn
Khi mẹ cha mái đầu hai màu tóc
Con phải tập cưỡi phong ba,đạp bằng khó nhọc
Chim nhỏ tập chuyền cành nếu muốn cất cánh bay xa
Con nhớ ngày này của mười năm,nơi Hà Nội phồn hoa
Ba dắt tay con, đùm cơm đùm gạo
Sách vở, balo, hành trang quần áo
Chỉ cho con nơi cuộc sống phố phường
"Con ngoan!Chịu khó học hành ba mẹ mới thương
Mai khôn lớn thành người chí lớn
Chớ như mẹ cha,một đôi đàn lợn
Ráo mồ hôi là lại hết tiền"
Mười năm rồi lời ba dạy vẫn còn nguyên
Nhưng thật tiếc con vẫn là con ngày ấy
Ước mong của bậc mẹ cha ngàn đời vẫn vậy
Những đứa con chắc hiểu vài phần.
Tuổi của con là những mùa xuân
Tuổi mẹ cha đếm lùi theo mùa gió
Con lớn khôn,mẹ cha còng lưng nhỏ
Quy luật cuộc đời thật lắm trái ngang.
Sớm ngày nay thấy trời lạnh đông sang
Lòng của con ngân lên vài nốt nhạc...