Gần 2 năm, chính xác là 1 năm 11 tháng 16 ngày...
Không dài nhưng cũng đủ để quên người ấy. Hắn luôn tự nói với mình như vậy! Và chắc chắn là như vậy! Hắn đã thực sự quên!Tất cả mọi chuyện đã qua. Vết thương nào rồi cũng sẽ lành, quan trọng là thời gian bao lâu, và sau khi lành có để lại tỳ vết nào không? Vết sẹo ngoài da có thể xấu, nhưng hắn không quan tâm điều ấy. Hắn chỉ e rằng vết thương lòng sẽ đóng băng cảm xúc của hắn lại.
Có lẽ là như vậy thật. Gần 2 năm qua có bao nhiêu cô gái đến với hắn! Thậm chí hắn còn không nhớ nổi tên đầy đủ của họ. Hắn không biết rung động nữa! Hắn chai lì xúc cảm! Hắn cảm thấy lòng mình phẳng lặng. Phẳng lặng như mặt gồ Gươm vào buổi chiều tà khi ngày ấy hắn và người ấy cùng đi dạo. Phẳng lặng như mặt hồ Tây khi hắn vừa chiều hôm qua ngồi nhâm nhi tách cà phê, hút thuốc lá phả ra những làn khói đủ hình thù ngắm nhìn chúng và tận hưởng cảm giác cô độc đó. Thú vị chứ! Ai nói cô đơn là buồn. Hắn thích cảm giác đó! Hắn thích cà phê 1 mình và nhâm nhi 1 tách cà phê. Lúc ấy lòng hắn trống rỗng, không vướng bận ưu phiền, chẳng lo toan cuộc sống. Những buồn phiền như trôi theo từng giọt cà phê vậy! Tí tách tí tách rất chậm nhưng rồi sẽ ngừng chảy. Hắn muốn vết thương trong lòng hắn cũng thế. Tuy lâu khỏi nhưng rồi cũng sẽ lành. Ai đó có thể giúp hắn hàn gắn những vết thương đó? Ai đó có thể làm hắn thay đổi và ai đó sẽ lại cho hắn cảm giác yêu và được yêu???
Từ ngày người ấy rời xa, hắn thường đi dạo 1 mình quanh hồ Gươm. Dòng người vội vã, hối hả như chính cái cuộc sống ở nơi này vậy. Từng đôi đi bên nhau cười đùa vui vẻ và hạnh phúc! Nhìn thoáng qua họ hắn cười! Cười buồn! Cười chua xót! Cười nhưng nước mắt cứ ầng ậng! Cổ họng hắn lúc này nghẹn đắng, lòng quặn lại và ruột nóng như lửa đốt...
Ngày ấy khi hai đứa rời xa nhau, hắn cố níu giữ bằng mọi cách. Nhưng không thể! Tình yêu ấy gần ba năm. Có thể là không dài nhưng cũng ít người bảo đó là ngắn! Ngày ấy hẳn tưởng như không bao giờ có lý do nào chia cắt người ấy và hắn. Nhưng rồi thì sao? Người ấy ra đi không quay đầu nhìn lại. Hắn cảm thấy hụt hẫng, trống trải và cô đơn. Hắn nhận ra một chân lý " Không gì là không thể". Cái gì đã vỡ là vỡ! Thà nhớ lại khi nó tốt đẹp còn hơn là chắp vá lấy được. Thật buồn cười cho cái câu: "Đời ta gương vỡ lại lành". Lành??? Dựa vào cái gì cơ chứ??? Có gắn lại đi chăng nữa thì cũng cũng chỉ là những mảnh vỡ rạn nứt mà thôi. Có ai soi gương vỡ như thế bao giờ đâu!!! Vậy là vứt, là bỏ đi rồi!!!
Thời gian qua hắn suy nghĩ lại mọi chuyện. Hắn cay đắng nhận ra rằng hắn yêu cái mặt nạ của người ấy. Đau quá!!! Một cái mặt nạ hoàn hảo! Hoàn hảo đến từng chi tiết! Người ấy vứt cho hắn cái mặt nạ để rồi hắn ôm lấy nó mà tiếc thương quá khứ. Hắn không thể ngờ rằng con người có thể thay đổi nhanh đến thế. Quay ngoắt 180 độ như cái compa vẽ nửa vòng tròn, nhanh như người ta đang ngửa bàn tay mà lật úp vậy!!! Hắn tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần rằng:" Hắn đã sai rồi ư? Sai từ khi bắt đầu yêu người ấy hay sai từ khi để cho người ấy thay đổi???" Tình cảm không giống như hòn đá, ném xuống mặt nước chỉ sủi tăm rồi lặn mất! Hắn cũng muốn ném cái thứ tình cảm ấy đi như ném 1 hòn đá vậy! Nhưng nó không sủi tăm cũng chẳng chìm mất. Nó cứ lửng lơ trên mặt nước dưới những đợt sóng liên miên tràn vào tim gan hắn, khiến hắn cảm thấy khó chịu và nghẹt thở vô cùng! Tại sao người ấy quên hắn nhanh thế trong khi hắn còn ôm mãi ký ức xưa. Hắn cảm thấy khó khăn quá! Đêm về một mình với căn phòng trống! Hắn suy nghĩ mông lung, đủ mọi chuyện để rồi mệt mỏi chìm và giấc ngủ không trọn vẹn. Thời gian ấy hắn mù quáng không nhận ra rằng người ấy đang dần thay đổi. Hắn mải miết với công việc, tạo dựng các mối quan hệ cho riêng mình để rồi người ấy rời xa hắn từng ngày. Và rồi cuối cùng chuyện gì đến cũng phải đến...
Hôm ấy hắn gặp người ấy để nói chuyện lần cuối. Hai người gặp nhau trong một quán cà phê khá đẹp và lãng mạn. Hắn vẫn hi vọng... Nhưng tất cả những cố gắng của hắn không làm thay đổi được người ấy! Đáp lại những cố gắng ấy là ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn! Ánh mắt của người hắn yêu đấy ư??? Hắn thấy lạnh sống lưng, hắn bần thần nhưng rồi chợt tỉnh. Hắn cố nói giọng như nghẹn lại: "Anh yêu em của ngày xưa chứ không phải em bây giờ. Em thay đổi và khác xưa nhiều quá!" Hắn và người ấy đã chia tay, chia tay mãi mãi...
Thời gian ấy có nhiều chuyện dồn dập xảy đến, có những lúc hắn tưởng chừng như không đứng vững nổi. Hắn muốn quỵ ngã, muốn vứt bỏ tất cả những ước mơ và hoài bão. Muốn yên ổn mà an phận... Nhưng con người hắn không phải thế! Hắn nhận ra rằng mình đang hèn yếu, đang suy nhược ý chí. Hắn phải làm lại! Cuộc sống còn nhiều niềm vui. Hắn còn gia đình hết mực yêu thương hắn, hắn còn bạn bè, đồng nghiệp luôn sẵn sàng chia sẻ và cảm thông mọi chuyện. Hắn phải đứng vững trên đôi chân của chính mình nếu không muốn dùng đến một cái nạng hoặc dựa dẫm và người khác!
Giờ đây hắn đã trải qua được hết những khó khăn ấy. Mọi chuyện qua nhanh như một giấc mơ. Mưa rồi trời sẽ hửng...Cơn bão mạnh cũng không làm cây cỏ bật gốc thì lý gì hắn phải gục ngã trước những khó khăn mới chỉ bắt đầu như vậy! Hắn tin vào mọi thứ tốt đẹp vẫn đang ở phía trước. Hắn cảm thấy lòng mình thực sự thoải mái!
Gió hồ Tây lồ ng lộng, mặt hồ lăn tăn những đợt sóng nhỏ nối tiếp nhau...Quán nhỏ chỉ còn mình hắn vẫn ngồi đó, xoay xoay tách cà phê trên tay nhìn ngắm từng giọt hơi nước đọng lại trên thành cốc. Hắn lấy giấy lau thật khô những giọt nước ấy và mỉm cười thật nhẹ! Hắn thì thầm như nói với ai đó ở một nơi xa lắm: "Anh sẽ quên em! Thật đấy!" Let's smile and just keep going...
kunfashion8791Good idea! [r2)]
Trên này nhiều club rồi,đến cũng phải mở 1 club độc thân thôi chứ e thấy alone trên này số lượng cũng đông đảo lắm.Cơ mà ko bác nào có tài tổ chức dẫn dắt ae phất cờ nổi dậy để ae tiền hô hậu ủng nhể:-bd
Xem thêm
Thích
Trả lời
23/02/2012
Đăng
Xem thêm bình luận
Xóa bài viết.
Bạn có chắc muốn xóa bài viết này không?
Là thành viên của Muare bạn sẽ được
Kinh doanh mọi lúc mọi nơi trên Muare
Bán hàng hiệu quả với thị trường 50.000 khách hàng tiềm năng hoạt động hàng ngày trên Muare
Mua hàng hóa với giá trị hời tại hơn 1.000 shop uy tín
Tham gia cộng đồng thương mại hoạt động nhộn nhịp bậc nhất